Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60: Xuyên Thành Vợ Cũ Pháo Hôi, Mang Theo Bé Con Đi Tìm Chồng Chương 23

Cài Đặt

Chương 23

Tiêu Chính liếc nhìn An Họa: "Nhà chúng ta chỉ có một mình anh, không mua được bao nhiêu củi, không biết có đủ dùng không."

An Họa thắc mắc, "Sao lại chỉ có một mình anh, còn có em và Đông Đông nữa mà."

Tiêu Chính nhàn nhạt nói: "Hộ khẩu của hai mẹ con không ở đây."

An Họa đưa giấy giới thiệu và các giấy tờ chứng minh đã thu dọn trong hôm nay cho Tiêu Chính: "Dùng những giấy tờ này có thể chuyển hộ khẩu được không?"

Tiêu Chính xem qua vài lượt, gật đầu: "Được."

An Họa cười tủm tỉm nói: "Vậy thì phiền đồng chí Tiêu Chính đi lo việc này nhé."

Tay Tiêu Chính cầm tập giấy tờ khẽ run, nhưng mặt vẫn tỏ ra thản nhiên: "Anh sẽ tranh thủ đi làm."

Cả nhà ba người lại chậm rãi đi ăn tối ở căng tin, lúc về nhà, Đông Đông có chút ủ rũ, được ba ôm vào lòng, đầu nhỏ tựa vào vai ba.

An Họa đi bên cạnh Tiêu Chính, không khí của cả nhà ba người rất hòa hợp.

Cát Hồng Hà nhìn ra ngoài qua khe cửa, càng nhìn càng thấy tức ngực.

"Hồng Hà."

Cát Hồng Hà giật mình, quay người lại, liền đối diện với ánh mắt sắc bén của Cát Hồng Anh.

"Chị..."

Cát Hồng Anh nhìn dáng vẻ tủi thân của em gái, không nhịn được thở dài: "Chuyện này là do chị thiếu suy nghĩ, lúc trước không nên nói chắc như đinh đóng cột, để em lún sâu vào, bây giờ lại... Nhưng em yên tâm, chị nhất định sẽ tìm cho em một người tốt hơn Tiêu Chính!"

Cát Hồng Hà lẩm bẩm: "Lúc trước chị nói anh Tiêu là người có điều kiện tốt nhất mà."

Cát Hồng Anh nghẹn lời, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Ai nói thế? Trưởng phòng tác chiến Lý Hàn Tùng cũng là người rất có tiền đồ."

Cát Hồng Hà chỉ quan tâm một điểm: "Anh ta làm chức gì? So với anh Tiêu thì ai có tiền đồ hơn?"

Cát Hồng Anh nói: "Cấp bậc của cậu ấy thấp hơn Tiêu Chính, nhưng người ta là kết hôn lần đầu..."

Cát Hồng Anh ghé vào tai Cát Hồng Hà nói nhỏ vài câu, Cát Hồng Hà mới miễn cưỡng gật đầu.

An Họa phải mất một lúc mới thuyết phục được Đông Đông không ngủ chung với ba mẹ.

"Mẹ ơi, tối qua sau khi con ngủ, ba có thật sự cắn mông con không ạ?" Đông Đông thò đầu ra khỏi chăn, nghi hoặc hỏi mẹ.

An Họa không chút áy náy gật đầu: "Có cắn, tối nay con mà còn ngủ với ba mẹ, ba lại cắn đấy."

Đông Đông che mông nhỏ của mình, chán ghét lắc đầu lia lịa: "Không muốn, không muốn, Đông Đông không muốn bị ba cắn mông nữa đâu."

An Họa vén lại chăn cho cậu bé: "Vậy thì ngoan ngoãn tự ngủ nhé."

Thật ra Đông Đông đã sớm ngủ riêng rồi, nghe vậy cũng không phản đối nhiều, chỉ lo lắng nói với mẹ: "Vậy mẹ ơi, mẹ phải bảo vệ mình thật tốt, đừng để bị ba cắn mông nhé."

Sau khi Tiêu Chính ăn tối về nhà thì bận việc của mình, An Họa cũng không làm phiền anh, thay váy ngủ rồi nằm lên giường, trên người chỉ đắp một chiếc chăn mỏng, làm nổi bật đường cong quyến rũ.

Cô nghe thấy tiếng động bên ngoài, chắc là Tiêu Chính lại ra sân tắm.

Bây giờ là mùa hè, tắm rửa tiện lợi, anh tắm cũng khá thường xuyên. Nhưng đến mùa đông, anh sẽ giống như đa số mọi người, một tuần đi nhà tắm công cộng một lần đã được coi là sạch sẽ rồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc