Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dư Bảo Sơn đành nói: "Vậy thì tôi chúc mừng cậu."
Lý Hàn Tùng chua chát nhìn Tiêu Chính: "Trước đây vợ cậu chưa đến, cũng coi như có tôi bầu bạn với cậu, giờ vợ cậu đến rồi, chẳng phải tôi lại cô đơn một mình sao?"
Tiêu Chính khinh bỉ: "Ai bảo cậu kén cá chọn canh, chọn tới chọn lui thành ra ế chỏng chơ."
Lý Hàn Tùng và Tiêu Chính bằng tuổi nhau, cũng có học hành đôi chút, nên muốn tìm một cô gái vừa có học thức vừa xinh đẹp để chung sống, nhưng người có học thức chưa chắc đã xinh đẹp, người vừa xinh đẹp vừa có học thức lại chưa chắc đã vừa mắt anh ấy, xem mắt nhiều năm không thành, cứ thế kéo dài đến tận 30 tuổi.
Vì vậy anh ấy vô cùng ghen tị với vận may của Tiêu Chính!
Anh ấy tự thấy mình chẳng kém Tiêu Chính ở điểm nào, nếu nói cho cùng, anh ấy còn biết nhiều chữ hơn Tiêu Chính ấy chứ!
Dư Bảo Sơn hừ lạnh một tiếng, chỉ vào Lý Hàn Tùng phê bình: "Cái tư tưởng đó của cậu là không được, lấy vợ phải lấy người phụ nữ lao động cần cù hiền thục, mấy cô có học thức xinh đẹp, cô nào chẳng có tác phong tiểu thư tư sản? Lấy về chỉ tổ làm mình làm mẩy, chỉ có kéo chân cậu lại thôi."
Tiêu Chính khẽ chau mày, lời này nghe có vẻ không chỉ nói cho một mình Lý Hàn Tùng.
Lý Hàn Tùng cười hì hì: "Chính ủy nói phải, sau này tôi tìm vợ, sẽ tìm người phụ nữ lao động cần cù hiền thục!"
Lúc này Dư Bảo Sơn mới hài lòng gật đầu.
Đến tòa nhà Sư đoàn bộ, ba người chia thành hai ngả, Dư Bảo Sơn đi về phía phòng chính trị.
Đợi Dư Bảo Sơn đi xa, Lý Hàn Tùng mới nói với Tiêu Chính: "Bảo chị dâu giới thiệu cho tôi một người đi, bạn học của cô ấy cũng được, họ hàng cũng xong, tôi sốt ruột giải quyết vấn đề cá nhân quá rồi đây này!"
Tiêu Chính ái ngại liếc nhìn Lý Hàn Tùng.
Con trai anh sắp đi học mẫu giáo rồi, mà Lý Hàn Tùng vẫn còn độc thân, đúng là thảm thật.
"Được, tôi sẽ nói với cô ấy."
Một người phụ nữ mặc áo vải thô màu xanh, dẫn theo một nhóm phụ nữ đứng trong sân.
Người phụ nữ mặc áo vải thô tự giới thiệu: "Chồng tôi là Tham mưu trưởng Thạch Vĩ Quang ở đây, nhà ở đối diện nhà cô."
An Họa hỏi: "Vậy không biết nên xưng hô với chị dâu thế nào?"
Lúc này người phụ nữ mới nhớ ra giới thiệu tên mình: "À, tôi tên là Chu Mai Hoa."
An Họa cười nói: "Chào chị dâu Chu."
"Chào cô, chào cô." Chu Mai Hoa vội vàng thúc giục những người phụ nữ phía sau cũng tự giới thiệu.
Thời này khoảng cách giữa nông thôn và thành thị rất lớn, về cơ bản có thể phân biệt qua cách ăn mặc. Giống như mấy người do chị dâu Chu dẫn đầu, đều mặc quần áo truyền thống bằng vải thô có khuy cài, tóc búi gọn sau gáy, rõ ràng là người từ nông thôn ra.
Mấy người phụ nữ có vẻ khá ngại ngùng, xô đẩy nhau một lúc lâu mới khúc khích lần lượt giới thiệu, xong xuôi đều cười tủm tỉm đánh giá An Họa.
An Họa mời: "Các chị dâu vào nhà uống chén trà nhé."
Chu Mai Hoa vội vàng xua tay: "Thôi thôi, chúng tôi chỉ đến xem cô thế nào thôi, có cần giúp gì không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


