Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngày hôm qua nghe nói công xã lại có thêm mấy thanh niên tri thức xuống nông thôn, toàn bộ mười đại đội trưởng công xã, chẳng ai muốn đi nhận người.
Thanh niên tri thức danh tiếng dễ nghe, làm việc không được, đều là gối thêu hoa, không ai nguyện ý cả.
Giới thiệu xong mấy thanh niên tri thức, Chu Bảo Hòa nói: "Dương Quốc Trụ, cậu xem các cậu hưởng phúc bao nhiêu, các cậu ít người như vậy, còn đặc biệt đưa bác sĩ vào cho các cậu, cần phải đối xử tốt với người ta.”
Trưởng thôn Dương Quốc Trụ vỗ ngực cam đoan: "Đại đội trưởng yên tâm, trong lòng tôi biết rõ.”
Thôn Thanh Khê có ba gian nhà trống, chủ nhân căn nhà kia theo con cái chuyển đến đại đội Thanh Tùng, nhà trống, vừa khéo cho mấy thanh niên tri thức vào ở.
Cố Tùy chấp nhận ăn chút gì đó, cầm sổ tay bác sĩ, tìm hàng xóm mượn công cụ liền lên núi đào dược liệu.
“Nhóc con mới tới, không biết đường lên núi, cháu chờ một chút, tôi tìm người dẫn đường cho cháu.”
“Cảm ơn bác gái, cháu đi không xa, chỉ đi dạo dưới chân núi một chút!”
Cố Tùy vì phòng độc trùng, mặc áo dài tay quần dài trên núi. Anh không dám cách con đường trên núi quá xa, chỉ là canh giải độc còn thiếu một vị thuốc nhưng không tìm được, vô thức đi vào sâu trong núi. Đến khi anh sực tỉnh muốn theo đường cũ trở về, lại ngửi thấy phía trước bay tới một mùi khét.
Cố Tùy chậm rãi đến gần, còn nghe thấy tiếng chó con gào khóc.
“Cẩu Thặng, em còn sủa nữa thì lát ném em vào ổ sói đó.”
Một cô gái tóc dài xõa vai, cầm trong tay một cây gậy ngồi xổm ở đằng kia, đâm tới đâm lui vào một đống đen thui gì đó.
Quan Nguyệt lẩm bẩm: "Bên ngoài đen cả rồi, chắc bên trong đã chín.”
Lúc trước có thử vài lần, cô còn ngửi thấy mùi thơm, kết quả bên trong còn sống, không chín.
Nhận thấy có người tới, Quan Nguyệt ngẩng đầu. Trong mắt Cố Tùy, cô gái này rất xinh đẹp. Hai má trắng nõn, mắt hạnh đáng yêu, mũi quỳnh thanh tú, môi đỏ mọng, quai hàm phồng lên còn có chút mập mạp của trẻ con.
Lúc cô ngẩng cằm lên nhìn, đuôi mắt nhướng lên, ánh mắt sắc bén, trong vẻ đáng yêu còn chút lạnh lùng.
Gia đình thế nào mới có thể nuôi dưỡng ra một cô gái đáng yêu xinh đẹp như vậy?
Quan Nguyệt nhướng mày, lạnh lùng nói: "Đánh đập sư phụ nhà tôi xong còn dám đến nữa, xem ra tôi nhẹ tay quá mà.”
Cố Tùy nhớ lại, có lẽ cô đang nói chuyện lúc sáng. Tuy rằng anh vừa mới tới, nhưng nghe thôn dân nghị luận, cũng biết không ít.
“Cô hiểu lầm rồi, tôi và người buổi sáng không phải chung một nhóm, tôi tới hái thuốc.”
Cố Tùy nhìn thoáng qua lông gà trên mặt đất: "Gà của cô, hình như nướng khét rồi.”
Sau khi Quan Nguyệt đánh giá anh, xác nhận người đàn ông này sẽ không uy hiếp cô mới miễn cưỡng nói: "Chẳng lẽ tôi còn không biết sao?"
Quan Nguyệt thầm nghĩ, mình còn biết gà rừng chỉ khét bên ngoài, bên trong còn chưa chín. Đây là kinh nghiệm mà cô tổng kết ra sau nhiều lần thực hành.
“Cái kia, tôi muốn nói, tôi biết nấu cơm.”
“Biết nấu cơm sao?” Quan Nguyệt mắt sáng lên, vẻ mặt chờ mong nhìn Cố Tùy.
Cố Tùy đi qua, đặt gà rừng nướng sang một bên, xắn tay áo lên động thủ.
Một lúc lâu sau, anh dùng nồi đất hầm một nồi canh gà thơm ngon, trong nồi sắt nhỏ đựng củ từ xào trong veo giòn tan, trong một nồi khác hầm nửa nồi cơm.
Từ sau khi sư phụ đi, đã lâu rồi không được ăn thức ăn đàng hoàng, Quan Nguyệt cầm đũa lên ăn.
Chung quanh nhà gỗ, đều là đại thụ chọc trời, trên cây chim hót líu lo, trong rừng gió mát phơ phất, dưới tàng cây bày một cái bàn gỗ rộng một mét hai, dài hai mét.
Ở trong rừng rậm như vậy, nhìn một cô gái xinh đẹp vùi đầu ăn cơm, là trải nghiệm Cố Tùy chưa từng có.
Quan Nguyệt ăn ngon, chó con gấp đến độ đảo quanh dưới chân cô. Bị chó con làm phiền, cô gắp một miếng thịt đặt lên lá cây, để chó con tự mình gặm.
Cố Tùy ngồi đối diện Quan Nguyệt, trên bàn trước mặt bày một ly nước sôi, nhìn thấy cảnh này, không khỏi nở nụ cười, anh cũng không biết mình đang cười cái gì.
Quan Nguyệt ăn ngon lành, rốt cục chịu ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn ly nước sôi của anh, mới nói: "Anh có đói bụng không?”
Hỏi chính là xuất phát từ sự lễ phép khách sáo, cô cũng không muốn chia cho anh ăn.
Ở tận thế, mọi người vì một khối khoai tây có thể liều mạng, bảo vệ vật tư đã trở thành một bản năng.
“Không cần, tôi không đói bụng, cô ăn đi.”
Quan Nguyệt hài lòng, người anh em này không tệ. Nếu anh ấy tới hái thuốc, vậy cô sẽ đưa chút dược liệu cho anh xem như trả công vậy.
“Anh muốn tìm dược liệu gì?”
“Tôi còn thiếu Long Đảm Thảo.”
Long đảm thảo, thanh nhiệt giải độc, tả can đảm hỏa. Quan Nguyệt cũng có hiểu biết ít nhiều về nó, vừa nghe liền biết dùng để làm gì.
Quan Nguyệt ăn uống no đủ, xoay người vào phòng, một lát sau trở về, cầm trong tay một nắm cỏ long đảm, rễ còn có đất, đặc biệt tươi mới.
Cố Tùy cám ơn cô, Quan Nguyệt khoát tay: "Không cần cám ơn, sau này anh có thiếu thảo dược thì tới tìm tôi. Anh nấu cơm cho tôi, tôi cho anh thảo dược.”
Cố Tùy cười khẽ, nhìn tâm tình cô rất tốt, mới hỏi thăm chuyện thuốc giải độc.
“Thuốc giải độc thì không trả giá dễ vậy, một viên thuốc đổi bằng một bữa, à không ba bữa cơm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




