Chuyện này nói ra quả thật giống như trong thần thoại. Có điều Quan Nguyệt vẫn cố hết sức khống chế triệu chứng bệnh sau đó từ từ chữa khỏi. Tuy rằng trên Đại Thanh Sơn chỉ có một mình cô, chữa trị thế nào cũng do cô quyết định, nhưng cô vẫn cố gắng không làm quá mạo hiểm.
Gần đây phụ nữ trong công xã rất nhiệt tình đi khám bệnh, vì vậy đàn ông ở công xã hình như cũng bị ảnh hưởng. Dương Quốc Trụ dựng cho Cố Tùy một cái lều ở gần miếu Sơn Thần, những người đàn ông cùng mẹ và vợ đến khám bệnh, cũng thuận tiện qua xem thử.
Đương nhiên Cố Tùy người ta là người bác sĩ đi chân trần của thôn Thanh Khê, chứ không phải người của đại đội bọn họ, không thể nào đến xem mà không làm gì. Bên trong miếu Sơn Thần bị đập phá, đến bây giờ còn đang sửa chữa, người đến khám bệnh đương nhiên nên giúp đỡ một tay.
Nửa tháng sau, Cố Tùy tổng kết lại, người thật lòng tìm anh khám bệnh thì ít, phần lớn là tìm anh để xin viên thuốc của Quan Nguyệt. Người ta cũng rất biết quy củ, đều mang theo chút lương thực và rau quả gì đó để đổi, nửa tháng này thu hoạch cũng được kha khá.
Chỗ Quan Nguyệt cũng vậy, phụ nữ đến thăm bệnh, có tiền thì đưa ít tiền, không có tiền thì cho lương thực, cho đồ ăn, còn có cho hoa quả, đánh cá bắt gà đưa tới cho cô.
Cố Tùy ở dưới chân núi khám bệnh cho người ta, mỗi buổi sáng Lý Đào chủ động lên núi giúp đỡ Quan Nguyệt, mấy thứ này đều do cô phụ trách xử lý.
Những gì không thể để lâu thì ăn trước, những thứ để lâu cũng không hỏng vào thì để lại. Đồ ăn được tặng quá nhiều ăn không hết thì mang đi làm dưa chua ngâm, hoặc đem phơi cô làm rau khô.
Cố Tùy hôm nay mới làm xong hết việc, ăn cơm trưa xong liền lên núi, cũng mấy ngày rồi không có lên, anh nhìn xung quanh ngôi nhà gỗ trên cây kia sau đó kéo dây thừng, phía trên có đậu đũa luộc và một số loại rau khác, ngay cả chiếc bàn gỗ dài cũng đã được bày đầy đồ ăn.
Trong phòng bếp lại càng nhiều hơn, góc tường một loạt hủ dưa chua, trên kệ còn đặt những thứ đồ đã phơi khô.
Quan Nguyệt không có ở đây, hình như là đi vào rừng.
Cố Tùy đến bây giờ cũng không biết, Quan Nguyệt đem heo con nuôi ở chỗ nào, chỉ biết là nuôi ở rừng sâu, mà cứ qua vài ngày lại nghe Quan Nguyệt nói heo con lại mập lên rồi.
Bên tai từng đợt tiếng chim hót, gió núi thổi từ từ, Cố Tùy tìm một cái ghế ngồi xuống đọc sách.
Hơn bốn giờ chiều, Quan Nguyệt mới ngáp một cái rồi mới về. Mùa hè sắp qua đi, Cẩu Thặng Nhi đi theo bên chân cô, đã cao bằng bắp chân cô.
Bây giờ lúc Cẩu Thặng Nhi nhe răng trợn mắt đã có chút dáng vẻ mãnh thú, nhìn cũng có chút dọa người, Lý Đào cũng không dám chủ động tới gần nó.
Mấy ngày nữa phải bắt đầu thu hoạch vụ mùa, người đến khám bệnh sẽ ít đi, cô dứt khoát muốn nghỉ ngơi một thời gian. Hơn nữa, cũng đã lâu rồi cô không vào trong thành phố, cô muốn đi thăm chú Thái.
Cố Tùy nhắc tới miếu Sơn Thần dưới chân núi, miếu Sơn Thần cũng đã sớm sửa chữa xong, lúc trước khi người tố cáo còn chưa bắt được bên kia đã đem thư tố cáo cho bọn họ xem, bút tích so với người của thôn Thanh Khê đều không giống, vì vậy chuyện này không giải quyết được gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)