Thôn Thanh Khê không chỉ có chừng đó người, trong hai tháng tra xét, người ra vào thôn cũng không ít, trong thời gian ngắn thật đúng là không thể tìm ra ai là người viết thư tố cáo.
Lúc ấy có rất nhiều người đã nghe được những lời này, Lý Khải bởi vì vạ miệng mà trở thành đối tượng tình nghi thứ nhất.
Lý Khải nghe được Lâm Hải Âm đang ám chỉ hắn, mở cửa sổ ra, lớn tiếng chửi một câu: "Tôi chướng mắt con nhỏ hái thuốc kia thật, nhưng dù có phải do tôi làm hay không thì tôi cũng không nhận.”
Cố Tùy trầm mặc trong chốc lát: "Cái chuyện hại người không lợi mình này, người bình thường cũng không làm được, không phải anh làm thì tốt.”.
"Cố Tùy, anh có ý gì?" Lý Khải tức giận.
Vương Lộ đứng ở giữa bọn họ hòa giải: "Mọi người cũng đừng ầm ĩ nữa, thanh niên tri thức chúng ta cũng chỉ có vài người, cứ sơ hở là chia năm xẻ bảy, không sợ người ngoài chê cười sao?"
Lâm Hải Âm nhìn không quen: "Bây giờ cô liền tỏ ra cô là người tốt, vậy giờ ngược lại cô phải tra cho ra người tố cáo à, đừng để người nào đó làm liên lụy chúng tôi, khiến chúng tôi bị xa lánh."
Vương Lộ không đáp lại Lâm Hải Âm, ngược lại bất đắc dĩ nói với Cố Tùy: "Chúng tôi nghĩ cách đi nơi khác đi, người ở thôn Thanh Khê khá là bài trừ người ngoài, tất cả mọi người ở đây cũng không thoải mái. Hơn nữa, chúng ta đến nông thôn là để trợ giúp xây dựng phát triển, mà thôn Thanh Khê này chỉ để cho chúng ta làm việc nông nghiệp nên chúng ta cũng không có cách nào dùng tri thức thay đổi hiện trạng bây giờ, cái này đối với chúng ta cũng rất lãng phí, không phải sao?"
Vương Lộ ôn nhu đề nghị, Phương Khiết cùng Lý Khải nhao nhao ủng hộ, Lâm Hải Âm không tỏ thái độ, còn Cố Tùy gạt đi: "Tôi cảm thấy nơi này rất có triển vọng, y thuật của chúng ta rất được coi trọng.”
Lại bị Cố Tùy cự tuyệt, Vương Lộ nhìn bóng lưng Cố Tùy rời đi, có chút bất lực.
Phương Khiết hừ lạnh: "Thấy tôi nói có sai đâu, Cố Tùy nhất định là bị con nhỏ trên núi kia câu mất hồn rồi, dù gì cậu ta cũng tốt nghiệp đại học bác sĩ, mà lại cùng một con nhỏ hoang dã học y thuật, lại còn rất có đề cao nó, quả thực rất tức cười."
Lâm Hải Âm trả lời: "Cậu đã từng gặp người ta chưa? Chưa gì đã bắt đầu nói hươu nói vượn rồi.”
Nhóm thanh niên tri thức lúc nào cũng ầm ĩ thì sẽ không thể nào sống yên ổn, cụ thể là ai tố cáo, vẫn là không có kết luận. Trong huyện bên kia cũng không có đưa tin tức nào tới.
Ngày hôm sau, Lý Đào sáng sớm đã lên núi, cô không dám đi từ Đại Thanh Sơn, lúc cô đi đường vòng từ Tiểu Thanh Sơn đến thì Cố Tùy cũng đã đến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)