Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60: Xuyên Thành Nông Nữ Hái Thuốc Làm Giàu Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Thuận tay từ trong phòng lấy ra một lọ thuốc viên đưa cho cô bé: "Đây là quà cám ơn cô hôm nay giúp tôi nấu cơm.”

Mắt Lý Đào dán chặt vào bình thuốc làm bằng gỗ bình thường không có gì đặc biệt kia, làm sao bây giờ, rất muốn! Nhưng cô không thể tham lam như vậy.

“Tôi không thể lấy.”

Quan Nguyệt nhìn cô một cái, ánh mắt của cô bé rõ ràng rất muốn.

Quan Nguyệt đem bình thuốc ném vào trong lòng cô: "Chẳng phải cô nói nửa bình trước đã cho bà ngoại cô sao?”

Được người khác giúp, sẽ phải hồi báo, như vậy mới có lần sau. Mẹ của Quan Nguyệt giáo dục cô như vậy. Huống chi, đối với cô mà nói, dược liệu lúc nào cũng có, thuốc viên không đáng tiền.

Lý Đào cầm lấy bình thuốc, không biết nên nói gì để biểu thị cảm tạ của mình.

Lý Đào suy nghĩ nửa ngày, mới nói: "Sau này tôi rảnh rỗi sẽ nấu cơm cho cô.”

“Được rồi!”

Lý Đào một bước ba quay đầu lại mà đi. Quan Nguyệt tuy rằng có chút hung tàn, nhưng con người vẫn rất tốt!

Lý Đào về đến nhà, mẹ cô vừa mới làm xong cơm trưa, bắp chân đều là bùn, trên trán còn đang chảy mồ hôi, vừa nhìn đã biết là vừa làm xong liền vội vàng chạy về.

Trương Thúy Hoa nóng nảy: "Con bé chết tiệt này, đi đâu tới trưa mới về?”

Lý Đào lấy ra bình thuốc, Trương Thúy Hoa nhíu chặt lông mày mới thả lỏng, trên mặt cũng có nụ cười: "Ơ, Quan Nguyệt cho con à?"

“Con thấy Quan Nguyệt giống như không biết nấu cơm. Quan Nguyệt bảo con hấp bánh bao cho cô ấy, sau đó cô ấy cho con cái này.”

Lý Đạt cướp đi: "Để anh xem.”

Trương Thúy vội vàng vỗ Lý Đạt một cái: "Đưa mẹ, đừng làm hỏng.”

“Cái này cũng không phải làm từ đậu hũ, làm sao hỏng được?”

“Đưa cho mẹ, cầm con sờ thì đừng có đụng tới.”

Trương Thúy Hoa cầm bình thuốc trong tay, hỏi con gái: "Bao nhiêu viên?”

“Cũng giống như hôm qua thôi.”

Trương Thúy Hoa suy nghĩ một chút, tuy rằng luyến tiếc, nhưng vẫn đem bình thuốc giao cho con trai: "Con đưa cho trưởng thôn, gần đây thời tiết quá nóng, nhất định có người cần.”

“Hôm trước bà cụ Tôn té xỉu ở đầu ruộng, lớn tuổi như vậy còn phải đi làm kiếm tiền cũng không dễ dàng, là một thôn dân, có thể giúp một tay thì giúp một tay đi. Nhà mình còn đồ dự trữ là đủ rồi, ăn nhiều chiếm nhiều cũng không có ý nghĩa gì.”

Ngoài miệng nói như vậy, Trương Thúy Hoa vẫn đau lòng, đành phải mắng con trai: "Nhanh đưa qua cho trưởng thôn, đưa xong nhanh chóng trở về ăn cơm trưa nghỉ ngơi, buổi chiều còn phải đi làm.”

“Đừng mắng, đừng mắng, đi ngay bây giờ mà.”

Trương Thúy Hoa thở dài, người nông thôn không dễ dàng, đều là do thiếu y thiếu dược gây họa.

Dương Quốc Trụ vuốt ve bình thuốc: "Con nói em gái con nấu cơm cho Quan Nguyệt, Quan Nguyệt liền cho em gái con một lọ thuốc?"

“Đúng vậy!”

Con bé kia khẳng định là không biết nấu cơm, phía trước là Cố Tuỳ, bây giờ là Lý Đào, chỉ cần nấu cơm ăn ngon, là có thể đổi thuốc từ chỗ cô ấy.

Dương Quốc Trụ cảm thấy mình đã tìm được một con đường làm giàu! Chờ sau khi thu hoạch mùa hè, lương thực đại đội Thanh Tùng đưa tới thay thuốc hoàn toàn có thể tiết kiệm được, phái Lý Đào đi lên nấu cơm cho người ta là được rồi!

Mùa hè nắng chói chang, việc đồng áng không ít, nông thôn không có người nhàn rỗi. Cố Tùy đi đường núi thật xa đến trấn trên, trấn trên cũng không có người, cho dù nhìn thấy người, người ta cũng chân lấm tay bùn, mua xong đồ cần thiết, bước nhanh về nhà.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc