"Ít." Sau mấy ngày ăn cơm ở đây, Lâm Khởi càng cảm nhận sâu sắc tầm quan trọng của việc kiếm công điểm, kiếm lương thực.
"Ít thật mà, cho nên người đi cắt cỏ lợn toàn là trẻ con dưới mười tuổi. Trên mười tuổi là phải làm việc đồng áng khác rồi, kiếm được nửa công điểm của người lớn đấy." Giọng Tam Nha tràn đầy vẻ ao ước.
Lâm Khởi "ừ" một tiếng, cô cũng ao ước.
"Mỗi ngày hai công điểm, cuối năm cũng chỉ được hai ba trăm điểm, chẳng được bao nhiêu lương thực, không đủ cho bọn trẻ con chúng em ăn nữa. Nhưng chúng em còn có cha mẹ, anh chị nuôi, còn chị một mình thì phải làm sao đây, chị Lâm Khởi?" Tam Nha lo lắng nhìn Lâm Khởi.
Lâm Khởi: "..."
Cũng không cần phải lo lắng đến thế, dù sao thì cũng không chết đói được.
Tam Nha không biết chỗ dựa của Lâm Khởi, cô bé cau mày nghĩ cách giúp Lâm Khởi: "Các chị đã khai hoang trồng rau chưa?"
Lâm Khởi lắc đầu, vẫn chưa kịp làm.
"Vậy chị có thể hái thêm nhiều rau dại, phơi khô, mùa đông cũng có rau mà ăn." Tam Nha nói.
Đúng là nên có một mảnh đất để trồng rau. Vườn rau không chỉ trồng được rau xanh mà còn có thể trồng khoai lang, khoai sọ, bí ngô và những thứ có thể ăn no khác. Lâm Khởi thầm nghĩ hôm nay về có thể đề cập chuyện này với mọi người ở điểm thanh niên trí thức.
Tam Nha nghĩ một lúc rồi lại nói: "Đợi một thời gian nữa, quả trên núi chín rồi, em sẽ dẫn chị vào núi hái."
Lâm Khởi lại đồng ý: "Được."
Nghĩ đến việc phơi rau khô, hôm nay ngoài cỏ lợn, Lâm Khởi còn hái rất nhiều rau dại, hai bó lớn nặng đến ba bốn mươi cân. Loại rau dại hôm nay còn phong phú hơn hôm qua, ngoài cải dầu dại còn có rau sam, rau diếp đắng và rau tề thái.
Lúc hai người gặp nhau, Tam Nha thấy hai bó rau dại lớn của Lâm Khởi không khỏi kinh ngạc: "Nhiều thế!"
Lâm Khởi trả lời: "Phơi, rau, khô."
Nếu không phải hiện tại cô chỉ mang được bấy nhiêu, cô còn có thể "hái" được nhiều hơn nữa.
"Chị đi chậm, nói cũng chậm, mà sao hái cỏ lợn với rau dại lại nhanh thế." Tam Nha thắc mắc.
Lâm Khởi: "..."
"Tuy em không hái được nhiều rau dại như chị, nhưng em tìm được cái này!" Tam Nha như đang dâng báu vật, lấy từ trong gùi ra một bọc vải nhỏ.
Lâm Khởi nhìn màu sắc và kiểu dáng của miếng vải thấy hơi quen mắt, rồi lại nhìn thấy trên người Tam Nha lúc này chỉ mặc một chiếc áo may ô nhỏ, cô lập tức khẳng định suy đoán của mình, miếng vải này chính là chiếc áo khoác mỏng của Tam Nha.
Thứ gì mà quý giá đến mức phải dùng cả áo để bọc thế này.
"Quả lồng đèn." Giọng Tam Nha đầy phấn khích, cô bé cẩn thận khoe thứ được bọc trong áo. Đó là mấy chục quả nhỏ màu xanh vàng, hình tròn hoặc bầu dục, vỏ quả bóng loáng trong suốt, có thể thấy rõ mấy đường gân dọc, trông như những chiếc lồng đèn.
Lâm Khởi chưa từng thấy loại quả này.
"Nó ngọt lắm, chị thử một quả đi." Tam Nha mời.
Lâm Khởi tùy ý lấy một quả cho vào miệng, cắn ra, nước quả ngọt thơm bung tỏa trong miệng, đúng là rất ngọt.
"Ngọt không chị?" Tam Nha hỏi.
Lâm Khởi gật đầu.
Tam Nha cười đắc ý, cũng cho một quả vào miệng mình: "Quả lồng đèn có thể ăn sống, làm mứt, ngâm rượu, nhiều công dụng lắm. Nhưng mà số lượng ít, người đến chân núi tìm quả dại nhiều quá, mấy chục quả này là em tìm thấy ở giữa một bụi cây đầy gai đấy. Chắc là ai đó hái chưa hết, bỏ sót lại."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

