"Lâm Khởi không phải người ngốc, chị ấy biết hai cộng ba bằng năm." Tam Nha bênh vực Lâm Khởi.
Lâm Khởi: "..."
Thím Đào ngạc nhiên: "Còn biết cả tính toán, thật hay giả vậy?"
"Thật ạ." Tam Nha gật đầu, quay sang hỏi Lâm Khởi: "Ba cộng ba bằng mấy?"
Lâm Khởi: "Sáu."
"Thím thấy chưa, chị ấy biết đấy." Tam Nha vẻ mặt tự hào.
Thím Đào cũng cười: "Được rồi, không ngốc là được. Bây giờ thím kiểm tra cỏ lợn của nó, biết tính toán thôi chưa đủ, cắt nhầm cỏ, thím cũng không nhận đâu."
"Cháu đã dạy chị ấy rồi, chắc không nhầm được đâu." Tam Nha cũng không chắc chắn lắm.
Cỏ lợn Lâm Khởi chọn đều là những loại non, không có non thì cô thúc cho nó mọc non, những loại già, úa vàng cô đều không lấy. Vì thế khi thím Đào lật ngược cái gùi của cô ra, nhìn thấy đủ loại cỏ lợn bên trong, bà ấy lập tức ngẩn người: "Không tệ nhỉ, toàn là loại tốt, không có lá vàng, cũng không có một cọng cỏ dại nào!"
"Lâm Khởi, cỏ lợn của chị còn tốt hơn của em nữa." Tam Nha khen.
Hơn nữa, một ngày cô cũng chỉ được hai công điểm, cũng không chiếm được bao nhiêu lợi của đội.
Giao cỏ lợn xong, gùi cũng trả lại, Lâm Khởi vừa đi vừa xoa bóp đôi vai đau nhức.
"Hít..."
Tam Nha đi phía trước hít một hơi khí lạnh: "Vai em chắc lại đỏ lên rồi."
Nói rồi, cô bé kéo áo ra xem. Lâm Khởi đứng sau cúi đầu, liếc mắt đã thấy đôi vai rớm máu của cô bé, chỉ một cái liếc, cô lại lặng lẽ dời tầm mắt đi.
"Vai của chị chắc cũng đỏ rồi, về nhà dùng nước lạnh chườm một chút, đợi chị đeo nhiều rồi, chai đi, nó sẽ không đau nữa." Tam Nha tiếp tục nói.
Lâm Khởi vẫn chỉ "ừ" một tiếng.
Tam Nha đột nhiên dừng bước, giọng điệu căng thẳng: "Ông Từ!"
Trên con dốc phía trước, một ông lão quần áo rách rưới, tóc tai hoa râm, bẩn thỉu đang loạng choạng đi tới.
Lâm Khởi không nhìn rõ mặt ông lão, nhưng lại ngửi thấy một mùi quen thuộc, đó là mùi mà kiếp trước ngày nào cô cũng ngửi thấy... tử khí.
Đây là một người sắp chết.
"Chúng ta trốn sang một bên, đợi ông ấy đi rồi chúng ta hãy đi." Tam Nha nắm lấy tay Lâm Khởi, không cho cô nói lời nào mà kéo cô vào bụi cỏ bên cạnh.
Đây là con đường do mọi người đi lại tạo thành, mặt đường không bằng phẳng, có đá lởm chởm, có rễ cây và cỏ dại, rất khó đi, từ trên dốc xuống lại càng khó khăn hơn.
Ánh mắt Lâm Khởi dừng lại ở bước chân phù phiếm và đôi chân run rẩy của ông lão, trong lòng lờ mờ có dự cảm không lành. Chưa kịp đưa ra phán đoán, cô đã thấy ông lão trên dốc chân mềm nhũn, rồi cả người lăn lông lốc xuống dốc.
"A..."
Tam Nha kinh hãi hét lên: "Bên đó nguy hiểm!"
Ông lão vốn nên lăn thẳng xuống dốc lại lăn vào bụi cỏ, lăn về phía địa hình thấp hơn, nơi có một vạt tre nhỏ. Cách đây không lâu, vạt tre vừa được chặt, để lại những gốc tre nhọn hoắt, sắc lẹm. Một khi ông lão đâm vào đó, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Chờ Lâm Khởi hoàn hồn, cô đã hành động trước, tiện tay nắm lấy bụi cỏ ven đường, ở nơi không ai nhìn thấy, bụi cỏ trong tay cô trong nháy mắt biến thành một sợi dây cỏ, ở đầu lặng lẽ thắt thành một cái thòng lọng.
Tiếng hét của Tam Nha còn chưa dứt, thòng lọng cỏ trong tay Lâm Khởi đã tròng vào chân ông lão, siết chặt lấy chân ông ấy.
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
Thím Đào từ phía chuồng lợn chạy tới, bà ấy ngay lập tức phát hiện ra Lâm Khởi và Tam Nha trong bụi cỏ, nhìn thấy sợi dây cỏ trên tay họ, men theo sợi dây, bà ấy mới thấy ông lão đang nằm trên dốc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


