"Nhà ai nấu cơm đấy nhỉ, thơm chết đi được!"
"Còn có thể là ai nữa, nhà họ Lâm chứ ai. Cũng chẳng hiểu sao nữa, rõ ràng không có mùi thịt mà sao vẫn thơm thế?"
"Chứ còn gì, thời buổi này bao nhiêu người chết đói, có miếng ăn là phải tạ trời tạ đất rồi, ai như nhà họ Lâm, cọng rau già cũng nấu ra được mùi thơm."
"Chắc là con bé thứ ba nhà đấy nấu cơm phải không? Tay nghề nấu nướng của con bé này đúng là không phải dạng vừa, còn hơn cả đầu bếp của tiệm cơm quốc doanh ấy chứ."
"Nấu ăn ngon thì có ích gì, chẳng phải vẫn là một con bé ngốc sao."
"Haiz, thật đáng tiếc."
"..."
Trên hành lang tầng hai, Lâm Khởi gầy như que củi, động tác vụng về vớt rau luộc ra cho vào một chậu men sứ lớn, đầy ắp cả một chậu. Cả nhà chỉ có một chậu rau này, ăn cùng với một chậu bánh rau dại, đó là bữa tối của một gia đình năm người.
Đợi Lâm Khởi bưng rau về nhà, rửa sạch dụng cụ nấu ăn thì mẹ Lâm cũng về tới.
"Mẹ, rửa, tay, ăn, cơm!" Từng chữ cứng ngắc khó khăn bật ra khỏi miệng Lâm Khởi.
Tình hình hiện tại đã là điều mà trước đây bà có mơ cũng không dám nghĩ tới, bà nên thấy mãn nguyện rồi. Mẹ Lâm tự an ủi trong lòng.
Thế nhưng sự thật là con người sẽ không bao giờ biết đủ, sau khi con gái không còn ngốc nữa, bà lại nghĩ, giá như con bé có thể giống như người bình thường thì tốt biết mấy, sống như người bình thường, lấy chồng như người bình thường, sinh con đẻ cái...
"Haiz..." Mẹ Lâm lắc đầu thở dài.
Lâm Khởi trong nhà nghe thấy tiếng thở dài này thì khựng bước chân, giây tiếp theo lại như không có chuyện gì xảy ra mà đi vào phòng, mở ngăn kéo bàn học lấy một lọ thủy tinh đựng thứ gì đó màu đỏ tươi.
"Hôm qua con nói là hết tương cà rồi mà?" Mẹ Lâm tò mò hỏi.
Lâm Khởi ngước đôi mắt thăm thẳm nhìn mẹ Lâm một cái: "Chị, lấy."
Nếu không nói là hết rồi, chị gái cô sẽ không ngừng hỏi cho bằng được, cho đến khi "lấy" được lọ tương cà cuối cùng còn sót lại, cô ta mới chịu thôi.
Nghĩ đến con gái lớn nhà mình đã có tiền lệ, mẹ Lâm thở dài: "Lần trước lấy hai lọ tương cà, cũng không biết cho ai nữa? Không biết có phải đang hẹn hò không? Khởi Khởi, chị con có kể với con không?"
Lâm Khởi lắc đầu, lấy một cái bát rỗng đổ tương cà vào, mới đổ được một nửa thì nghe mẹ cô kinh ngạc kêu lên: "Đủ rồi, đủ rồi, nhiều quá!"
"Không, nhiều! Anh, thích!" Lâm Khởi tiếp tục đổ, đổ đầy ắp một bát mới thôi.
Lâm Mặc anh trai cô thích đồ ngọt. Thời kỳ khó khăn ba năm vừa qua, lương thực mùa thu còn chưa thu hoạch, ăn no đã là cả một vấn đề, đường còn đắt hơn dầu, cả tháng trời chẳng được ăn một lần. Chỉ có món tương cà cô làm vừa ngọt vừa chua, ăn kèm với bánh rau dại là anh trai cô thích nhất.
"Con cứ chiều anh con đi, cẩn thận chị con ghen đấy!" Mẹ Lâm dùng ngón tay trỏ dí nhẹ lên trán Lâm Khởi, đáy mắt tràn đầy vẻ yêu thương: "Chậu hoa bé tí chỉ có một cây cà chua, ăn hơn nửa năm rồi mà vẫn chưa tàn, con làm thế nào vậy?"
Nhờ có cây cà chua đó mà nhà họ không phải cà chua trộn thì cũng là tương cà, hơn nửa năm nay cà chua trong nhà chưa bao giờ hết, nói ra chắc chẳng ai tin!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
