Tuy nhiên cô bé đã quên chuyện này từ lâu rồi, nhưng Tống Hòa vừa xem qua kí ức lại biết rất rõ ràng.Mẹ nguyên thân nghe được lời này của Tống Hòa cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.Tống Hòa tim đập thình thịch nắm ngược chặt tay bà, sau đó lay tỉnh ba đứa nhỏ đang ôm nhau ngủ.Ba đứa nhỏ này khóc lâu rồi, tinh thần kiệt quệ nên đã ngủ.Nhưng lúc này đây, dù sao cũng phải để chúng…nhìn mặt lần cuối.Cô có lẽ không còn kiên trì được nữa, trong lòng Tống Hòa nghĩ.Mấy ngày trước vì cứu mợ của nguyên thân, mẹ nguyên thân dẫn theo nguyên thân đến trước mặt từng người quỳ xuống ăn xin, nhưng nửa miếng ăn cũng không xin được.Bây giờ, trong tình huống không có thức ăn bổ sung, cô e rằng cũng rất khó tìm được đồ ăn, nhưng cho dù thế nào cũng phải thử xem.Ba đứa nhỏ thấy chị cả tỉnh lại đầu tiên là vui mừng, đến khi nhìn thấy mẹ, cô gầy trơ xương thì đáy lòng cũng biết là có chuyện gì rồi.Tống Hòa không ngừng tự nói với chính mình trong lòng “bình tĩnh bình tĩnh”, vất vả đứng dậy lại lần nữa.
Ba đứa nhỏ đều rất nhếch nhác, thân hình cũng không chênh lệch bao nhiêu, trong đêm tối, hoàn toàn không có cách nào phân biệt được ai với ai.Cô nhanh chóng dặn dò một chút: “Chị đi tìm đồ ăn, các em ở lại đây với mẹ.”Em trai nguyên thân Đại Oa dùng sức gật đầu, gương mặt đầy nước mắt: “Chị cả chị đi nhanh nhanh, nhanh nhanh!”Không phải cô không muốn nhanh, thật sự là nhanh không nổi.Đứng thẳng lên, Tống Hòa mới mới biết là cơ thể này yếu ớt nhường nào!Mỗi một bước đi, bụng đều đau thắt một cái, giống như đang kêu gào nếu còn không ăn uống thì sẽ ngừng hoạt động.“Hà Hoa à, đừng đi nữa, tiết kiệm chút sức lực đi.” Có người nhìn thấy cô lắc lư lại đây, có lòng tốt nhắc nhở một câu.“Bây giờ còn nhà ai có thức ăn chứ…tiết kiệm chút sức lực, đều là mạng cả.
Con còn phải nuôi em, con không còn nữa, em trai em gái con làm sao mà sống?”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

