Sau khi vào phòng để đồ, dư quang cô bỗng nhiên liếc thấy chìa khóa đặt trên tủ lạnh, ánh mắt bỗng chốc bị bức ảnh treo trên chiếc chìa khóa thu hút.Bức ảnh mặc dù là ảnh màu, nhưng có thể nhìn ra đã có niên đại lâu năm, bên trong là một người phụ nữ trung niên ăn mặc rất tân thời, gương mặt rất xinh đẹp.“Đây là bà nội của tôi.” Lý sư phụ thấy Tống Hòa mãi nhìn chằm chằm vào bức ảnh nên giới thiệu nói.
Nói rồi, anh bê một cái thùng, nhẫm lên cây thang đặt thùng lên trên tủ lạnh.Lý sư phụ cười nói: “Từ nhỏ tôi đã không được may mắn, cho nên luôn mang theo ảnh của bà nội bên người, khỏi phải nói, từ đó về sau, vận may của tôi đúng thật là lên như diều gặp gió!”Tống Hòa không nói gì, nhưng trong lòng hiển nhiên không tin.“Thật đó.” Lý sư phụ giống như biết trong lòng cô nghĩ gì, từ cái thang bước xuống nói, “Bà nội tôi đã từng phải chạy nạn, khi đó một nhà bảy người có bảy người chết trên đường, chỉ có mỗi mình bà ấy sống, khi đó chỉ có 4 tuổi.”Càng may mắn hơn là năm sau bà thuận lợi được một vợ chồng gia đình công nhân thu dưỡng, đối xử với bà như con gái ruột, không lo ăn uống, còn cung cấp cho bà học đến đại học.Cùng với đó cha mẹ nuôi sau khi thu dưỡng bà thì thăng thức rất nhanh, ngay cả con cháu như bọn họ, khi bà nội còn sống làm việc gì cũng rất thuận lợi.
Tất nhiên rồi, ngoại trừ anh ta.Nhưng mà sau khi bà nội qua đời, vận may của những người trong nhà rớt thẳng xuống.
Không phải là trở nên xấu đi, mà là biến thành giống như người bình thường.Nhưng anh ta lại khác với những người trong nhà, lúc nhỏ vận may đã không so được với người khác, sau khi bà nội qua đời thì chính là ra cửa mười lần sẽ có một lần nhẫm phải phân chó!Chó biết phân chia cao thấp, sao lại xuất hiện một bãi phân chó trên đường!Lý sư phụ bị làm cho kiệt quệ cả tinh thần lẫn thể chất, mãi đến khi để bức ảnh của bà nội theo bên người mới tốt hơn một chút.Tống Hòa nghiêm túc nghe Lý sư phụ kể, sau đó hiện ra vẻ mặt kinh ngạc, lại thuận lời hỏi thêm vài câu để ham muốn thổ lộ của Lý sư phụ có được thỏa mãn to lớn.Đợi khi Lý sư phụ ra ngoài chuyển đồ lần nữa, cô bỏ vẻ mặt kinh ngạc xuống, quay đầu nhìn lại bức ảnh.“Hử?”Tống Hòa đột ngột tiến lại gần, cô đột nhiên nhìn thấy bên dưới bức ảnh có một tờ giấy trúc đã phai màu, còn chưa đợi Tống Hòa nhìn kĩ, giấy tiếp theo---------khung sắt luôn vững vàng bỗng đổ xuống.“A!”Tống Hòa kêu thảm một tiếng ngã xuống đất, bên tay là chiếc chìa khóa cô bắt được trong lúc hoảng loạn.
Máu tươi thấm vào chìa khóa, bức ảnh dường như lóe lên một chút ánh sáng.“Ôi mẹ ơi, có ai không mau đến đây, cứu mạng!”Lý sư phụ nghe thấy động tĩnh vội vàng chạy vào, nhìn thấy tình cảnh như vậy ngạc nhiên vô cùng, vội vàng kêu lớn, run lẩy bẩy móc điện thoại từ trong túi ra gọi 120..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

