Khoảnh khắc mặt dây chuyền ngọc bị vỡ, cô dường như nghe thấy Kim Tú Châu run rẩy gọi tên mình.
Có điều, trước mắt cô xuất hiện một luồng ánh sáng trắng chói lóa, khiến cô mất đi ý thức.
Khi cô tỉnh dậy lần nữa, đó là buổi sáng ngày cô và mẹ mình rời đi. Cô lại nhìn thấy Kim Tú Châu, nhưng Kim Tú Châu hiện tại có vẻ hơi khác so với người mà cô biết.
Kim Tú Châu trong trí nhớ của cô là người cố chấp, mạnh mẽ và hư vinh, mong muốn chứng minh rằng mình khác biệt với những gì mà người ta nhìn thấy. Với ba Giang là như thế, với những người hàng xóm trong đại viện là như thế, đối với tình nhân sau này cũng là như thế. Nhưng buồn cười chính là, bà càng điên cuồng muốn bắt lấy thứ gì đó thì sẽ lại càng không chiếm được.
Nhưng hiện tại, Kim Tú Châu này lại sẽ mỉm cười, nhẹ nhàng lau miệng cho cô, đối xử với cô như một người mẹ mà cô đã hằng mong ước vô số lần.
Dù rõ ràng cô đã từ bỏ tất cả mọi thứ rồi, nhưng trong lòng cô vẫn nhịn không được mà sinh ra một tia hy vọng không nên có.
Phó Yến Yến nhìn Hạ Nham khi còn nhỏ, cảm xúc vô cùng phức tạp.
Hạ Nham cũng nhìn thấy đồ ăn trong tay anh, hiểu chuyển mà nhỏ giọng nói: "Ba, con không đói, buổi trưa con ăn rất nhiều ở nhà bà Ngô rồi ạ."
Nghe vậy, trong lòng Phó Yến Yến căng thẳng, cô biết Kim Tú Châu sẽ nói tiếp những gì.
Quả nhiên, cô bé nghe Kim Tú Châu đúng lý hợp tình mà nói: “Anh đi mua thêm một phần nữa đi, tôi còn muốn ăn cái món thịt hồi trưa nữa.”
Phó Yến Yến ngớ người một lúc, sau đó quay đầu lại nhìn cô với ánh mắt khó tin.
Kim Tú Châu cũng không nhận ra có điều gì không ổn, mà nghiêm túc nói với Giang Minh Xuyên: "Mẹ của Phó Kiến Quốc cũng không cho hai mẹ con tôi ăn được một bữa ăn no. Tôi và con bé đều đói lả, anh cũng không thể làm thế với chúng tôi được."
"..."
Giang Minh Xuyên còn có thể nói gì nữa đây, đành phải xoay người đi ra ngoài mua thêm chuyến nữa.
Hạ Nham đứng bên cạnh há miệng thở dốc, đang định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không dám nói, bởi vì đây là tự dì lên tiếng, cậu sợ mình mà nói thì dì sẽ không thích cậu.
Thịt kho tàu đã hết, Giang Minh Xuyên mua củ cải và thịt lợn nướng về, đặt hai bát thức ăn lên bàn. Thấy không có đũa chung, Kim Tú Châu chủ động chia đồ ăn ra, cho mỗi người một cái bát nhỏ. Trong bát của mọi người đều chất đến tràn đầy.
Lúc Kim Tú Châu đang chia thịt, Giang Minh Xuyên ân cần nói: “Phần của tôi thì chia cho hai đứa nhỏ đi, bọn nhỏ còn đang lớn, ăn nhiều một chút.”
Kim Tú Châu cạn lời, chỉ có anh là người tốt thôi, nhưng ngoài miệng thì lại nói: "Đều có hết, anh mua về cơ mà, vì cái gì lại không ăn?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


