Lại một giờ nữa trôi qua.
Sắc trời lúc này đã không còn bị màn sương mù bao phủ nữa, những người lên núi làm việc từ sáng sớm giờ cũng lục tục quay về nhà ăn cơm trưa.
Người thì gánh theo mấy gảng củi, có lẽ vừa lên núi đốn củi xong. Mùa đông mà có tuyết rơi chính là thời điểm mọi người đổ xô vào rừng đốn củi nhiều nhất.
Có người thì tay không đi về nhưng trên người lại đẫm mồ hôi, chắc là vừa ghé qua mấy mảnh đất hoang để khai khẩn. Khai khẩn đất hoang xong, dưỡng đất thêm chừng hai năm là có thể gieo trồng được khối thứ.
Lại có một nhóm người thong thả đi bộ xuống núi, chẳng cần nghĩ ngợi cũng biết những người này chắc chắn vừa lên núi kiểm tra hoặc lấp bẫy rập săn bắn, xem thử có săn được con mồi nào không. Nếu trong bẫy may mắn dính được con mồi, vậy thì mâm cơm tất niên năm nay lại có thêm món thịt để cải thiện bữa ăn rồi.
Sở Thấm bỗng thấy nhức đầu, chẳng lẽ cô cũng phải đón giao Tết ư?
Từ nhỏ đến lớn cô chưa từng biết đến cái gọi là ăn Tết thế nào, nhưng qua ký ức của nguyên chủ thì cô biết rõ người dân ở đây ai nấy đều vô cùng coi trọng dịp này, có lẽ bản thân cô cũng phải nhập gia tùy tục thôi.
Chỉ là nếu muốn ăn Tết thì phải sắm sửa cúng kiếng ra sao nhỉ?
Dù sao thì cô cũng đã chiếm đoạt thân xác của nguyên chủ, ít nhất cũng phải làm vài món để cúng bái cha mẹ cô ấy cho phải phép.
Ừm, chứ tuyệt đối không phải vì bản thân muốn ăn món ngon đâu nhé.
Sở Thấm nuốt nước bọt đánh ực một cái, dứt khoát quyết định quay vào nhà ăn cháo trước đã.
Trong gian bếp thoang thoảng bay ra mùi thơm phức của cháo nấu bằng gạo tẻ. Dùng thứ gạo mới thu hoạch trong năm để nấu cháo thì thơm phải biết, loại gạo cũ cất trữ lâu ngày hoàn toàn không thể sánh bằng.
Cô nhẹ nhàng dùng muôi gỗ khuấy đều hai vòng, nước cháo sánh đặc tràn qua miệng nồi gốm phát ra tiếng xèo xèo vui tai, làn hơi nóng ngút ngàn tỏa ra khắp chốn gian bếp nhỏ.
Hạt gạo đã nở bung hoàn toàn, đống than củi trong lò vốn đang cháy hừng hực lúc trước nay cũng đã rụi dần thành tro tàn, mịn màng như bột.
Phân tro này cực kỳ hữu dụng, là loại phân bón tuyệt vời cho đồng ruộng.
"Ăn cháo thôi nào!"
Cảm xúc đến nhanh mà đi cũng thật chóng vánh.
Sở Thấm hào hứng múc đầy một bát cháo. Bát ở thời đại này cái nào cái nấy to tướng, ước chừng múc phải bốn vá mới đầy được một bát.
Cháo gạo tẻ đặc sánh vừa độ, từng hạt gạo nở bung mềm mại. Lại thêm việc dùng nồi gốm có khả năng giữ nhiệt cực tốt nên cháo múc ra vẫn còn đang sủi tăm lăn tăn.
Sở Thấm thuộc tuýp người cực kỳ có kiên nhẫn và sự tôn trọng đối với đồ ăn. Cô không vội vàng húp ngấu nghiến ngay, mà phải gắp thêm một miếng chao ăn kèm thì mới chuẩn bài.
"Ngon quá đi mất, hóa ra đậu hũ lại có thể chế biến ra được thứ hương vị tuyệt vời thế này."
Cô mở cửa chiếc tủ đựng bát đĩa trong phòng ngủ, cẩn thận bế ra một cái hũ sành nhỏ. Miệng hũ được bịt kín mít bằng vài lớp báo cũ không dùng đến, bên ngoài còn quấn chặt thêm mấy vòng dây thừng để ngăn không cho gió lùa vào làm hỏng đồ bên trong.
Mấy ngày trước, sau khi người cậu ở thôn Tịnh Thủy hay tin cô đã dọn ra ở riêng tại nhà cũ liền xách sang cho cô vài món quà nhỏ, trong đó có cả hũ chao này.
Cậu cô khi ấy từng nói: "Cậu không đồng ý việc cháu dọn ra ngoài ở riêng đâu, một đứa con gái trơ trọi bên ngoài nguy hiểm lắm chứ bộ. Nhưng cháu cũng đã lớn khôn, có chính kiến riêng của mình rồi nên cậu cũng chẳng muốn nhiều lời nữa."
Thật ra tình cảm giữa ông ấy và đứa cháu ngoại này không được sâu đậm cho lắm. Mẹ của ông ấy là vợ lẽ, trong khi mẹ của Sở Thấm và dì cả lại là con của người vợ cả trước. Từ sau khi người cha qua đời cách đây hai năm, sợi dây liên kết giữa Sở Thấm và gia đình cậu lại càng thêm mỏng manh, thế nên có những lời dẫu muốn cũng chẳng biết mở lời thế nào cho phải.
Nói xong mấy câu ấy, ông dặn dò cô dăm điều ba chuyện rồi quay lưng ra về.
Lúc đó Sở Thấm ngoài mặt thì vâng dạ ngoan ngoãn, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ: Mặc kệ chuyện cô ra ở riêng hay không nhưng đã cất công mang đồ ăn tới biếu, thì tạm thời cứ xem như người tốt cái đã.
Món chao này là loại truyền thống không dầu, không cay, vị mặn mòi đậm đà, chỉ cần một miếng nhỏ xíu là có thể đánh bay ngay hai bát cháo lớn.
Trong hũ ngoài chao ra thì còn có thêm cọng hoa tỏi, mộc nhĩ và khoai sọ muối chua, nhưng ngặt nỗi Sở Thấm vẫn thích nhất là vị chao béo bùi.
"Nhất định phải tìm cơ hội học cho bằng được cách làm món này mới được." Sở Thấm tiện tay nhấc thêm hai củ khoai lang đặt lên mâm cơm. Nhìn bữa sáng thịnh soạn bày trước mắt, khóe môi cô cong lên thành một nụ cười rạng rỡ, trong lòng tràn ngập niềm vui sướng hân hoan.
Cô húp một ngụm cháo lớn, dòng cháo gạo sánh đặc trơn tuột trôi qua thực quản ấm áp đi thẳng vào dạ dày. Cháo nấu bằng gạo mới mang theo vị ngọt thanh tự nhiên khiến Sở Thấm thỏa mãn đến mức phải nheo cả hai mắt lại, cảm giác toàn thân như được sưởi ấm thêm vài phần.
"Hoàn toàn chẳng có chút mùi mốc nào cả, thơm ngon hết sảy!"
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
