"Ôi chao, sao bà ta đang yên đang lành lại tự nhiên ngất xỉu thế này?" Đám người chạy đến xem náo nhiệt liền kêu lên.
"Mau đưa bà ta đến trạm y tế công xã xem sao, chẳng lẽ mắc bệnh lạ à!" Có người vội vàng hô lên, gọi những người xung quanh cùng khiêng bà ta đi. Dân làng lúc đó vẫn còn rất nhiệt tình, họ tuy thích xem chuyện ồn ào nhưng khi có việc cần giúp thì chẳng ai do dự.
"Ê, cậu trai kia, cậu là con của bà lão này đúng không? Mau lại giúp một tay, đi cùng đến trạm y tế đi, đứng ngây ra đó làm gì. Các người cũng thật là, không chịu hỏi cho rõ, cháu gái nhỏ nhà họ Thẩm hôm qua vừa tổ chức đám cưới xong rồi. Chú rể mới trở về đơn vị, người ta vừa đẹp trai vừa có tiền, sao lại để mắt đến cậu được chứ. Còn dám mở miệng đòi một bao khoai lang, nghĩ gì thế hả!" Một người đàn ông trong đám đông vừa khiêng người vừa mắng.
"Khụ, chúng tôi nghe nói mấy hôm trước rằng cháu gái nhỏ nhà họ Thẩm có tiếng không tốt, tưởng cô ta không ai cưới nên mới đến. Nhà tôi nghèo, chẳng có tiền sính lễ, khụ, sáng nay mẹ tôi mới đến hỏi cưới thôi." Người đàn ông ốm yếu lí nhí giải thích.
"Cũng chẳng trách người ta được. Chị họ bị ép phải lấy chồng, anh rể cưới xong một ngày đã đi mất, ai biết có còn cần chị ấy nữa không. Có người đến hỏi cưới thì chị họ cũng nên mời vào nhà, sao lại để người nhà làm người ta tức đến ngất xỉu như vậy!" Thẩm Tiểu Hoa trốn trong đám đông, nhỏ giọng nói.
"Mẹ tôi bị người nhà họ Thẩm làm cho tức ngất đi, họ phải trả tiền thuốc men!"
Người đàn ông ốm yếu nghe xong thì nghĩ, đúng rồi, mẹ mình bị tức đến ngất, dù nguyên nhân thế nào thì cũng là do nhà họ Thẩm. Đã thế, họ nhất định phải chịu trách nhiệm.
Thẩm Kiến Quân nghe vậy liền không kìm được, bật dậy chửi om sòm: "Xì, Tiểu Hoa, con nhỏ chết tiệt, tưởng ông đây không nhận ra giọng mày à? Đồ lòng lang dạ sói, nhà ông ba Thẩm tốt bụng nhặt mày về nuôi khôn lớn, cuối cùng lại nuôi ra một con sói mắt trắng! Còn cái đồ ốm yếu kia, định lừa nhà tao à? Mày không ra ngoài hỏi xem danh tiếng của ông đây sao? Coi chừng ông đốt nhà mày bây giờ! Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, xấu xí thế này mà cũng mơ tưởng. Mày dám mơ đến con gái tao, có cho thêm ngàn tệ cũng không thèm! Bà già ăn mày kia ngất ra sao dân làng đều thấy rõ cả, chắc là bị bệnh trong người, gặp quả báo thôi! Muốn nhà tao bồi thường à, nằm mơ đi! Vở kịch hôm nay chắc chắn là do tụi mày sắp đặt từ trước rồi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)