Hệ thống nguyên chủ: "Không cần, chỉ cần đến khi kỳ thi đại học khôi phục là được. Tôi hy vọng Mật Hồng có thể thi đậu đại học. Nếu thật sự thi không đậu, tôi hy vọng sau khi thanh niên trí thức được trở lại thành phố, cô ấy có thể rời khỏi nơi đó. Thật ra tôi chỉ cần cô ấy cảm thấy hạnh phúc là được."
Vu Tiếu gật đầu, yêu cầu này còn tạm được, bằng không bắt cô bảo vệ Châu Mật Hồng cả đời, đây chẳng phải bắt cô vây quanh Châu Mật Hồng cả đời ư? Vậy thì bực mình quá.
Vu Tiếu thở dài, vừa xuôi theo dòng ký ức của nguyên chủ khi xuống nông thôn, vừa hỏi: "Nguyên chủ này, sau khi tôi chết, ba mẹ của tôi thế nào? Có phải bọn họ... rất đau lòng không?"
Hệ thống nguyên chủ: "Tôi không biết, tôi theo cô đến thế giới bên này, không biết tình huống bên đó ra sao. Nhưng cô yên tâm, tôi sẽ kiếm đủ tích phân, để cô quay lại thời điểm trước khi đột tử."
Vu Tiếu thở dài một hơi: "Cô phải nói lời giữ lời đấy, bằng không tôi có chết cũng không nhắm mắt được."
Hệ thống nguyên chủ nói: "Cô yên tâm, chuyện đã đồng ý với cô tôi nhất định sẽ làm được, đây là nhân tình tôi nợ cô. Hơn nữa, cô giúp tôi có thể nói chuyện với Mật Hồng lần nữa, cảm ơn cô."
Nghe được lời nói thành thật của hệ thống nguyên chủ, Vu Tiếu có chút ngượng ngùng: "Thật ra, là tôi phải cảm ơn cô mới đúng, nếu không phải cô cho tôi cơ hội lần này thì tôi đã chết rồi. Cảm ơn cô nhé, nguyên chủ."
Nghe Vu Tiếu nói vậy, hệ thống nguyên chủ rất cảm động: "Không cần cảm ơn, cô đúng là người tốt."
Vào giờ này, người ở đại đội đang ăn cơm, mọi người vừa tan làm về nhà, vì là giờ cơm nên Vu Tiếu không gặp ai trên đường. Cô mò mẫm đến nhà họ Vu theo ký ức của nguyên chủ. Chỉ là căn nhà trước mắt và căn nhà trong ký ức của nguyên chủ có hơi khác. Chính xác mà nói, nó lớn hơn căn nhà trong ký ức của nguyên chủ rất nhiều.
Vu Tiếu đứng bồi hồi trước cửa nhà họ Vu một lúc lâu, sở dĩ cô không vào ngay là vì đang bận điều chỉnh cảm xúc. Một cô gái đi bộ suốt ba tiếng đồng hồ từ huyện lị đến đây, nhìn thấy người thân đã xa cách tám năm trời đằng đẵng, nếu bình tĩnh như cô chắc là không được, cho nên cô phải ráng nặn ra mấy giọt nước mắt. Nhưng bảo cô vô duyên vô cớ khóc lên thì cô làm không được. Sau khi suy nghĩ một lúc, Vu Tiếu cởi giày ra, tìm một cục đá nhỏ có đầu nhọn, sau đó chọc thẳng vào vết bọng nước dưới lòng bàn chân. Một trận đau nhói tan lòng nát dạ xộc thẳng tới, hai mắt của Vu Tiếu lập tức có phản ứng sinh lý, hốc mắt đỏ bừng, nước mắt chảy ra.
Nhưng, lúc này cô đau thật.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


