"Còn bây giờ tôi muốn đi thăm ông nội và bà nội của tôi." Vu Tiếu nói xong liền xuống giường đi tới cửa. Trên đầu của cô vẫn còn băng bó, nhìn qua có chút chật vật và đáng sợ.
"Vu Tiếu... Vu Tiếu..." Dư Phương đuổi theo đến cửa kéo tay cô: "Mày về nhà với tao, đừng có làm loạn nữa."
Dư Phương không đuổi theo, bà ta cũng muốn đuổi theo nhưng lại bị y tá kéo lại. Tiền viện phí của con nhỏ chết tiệt đó vẫn chưa thanh toán. Chờ khi bà ta ra khỏi bệnh viện, con nhỏ đó đã không thấy đâu nữa.
Vu Tiếu đi trên đường lớn, bây giờ là năm 1968. giai đoạn mười năm khó khăn vừa mới bắt đầu. Cho dù nguyên chủ là con của liệt sĩ, một khi tên đã nằm trong danh sách xuống nông thôn, cô cũng không còn đường lùi nữa.
Khi còn sống, Vu Tiếu là phú nhị đại, thân là phú nhị đại, ăn uống chơi bời đều thông thạo, nhưng sinh hoạt việc nhà một việc cũng không xong. Bây giờ cô phải xuống nông thôn, cuộc sống phải tiếp tục thế nào đây?
Chuyện quan trọng hơn nữa chính là nơi cô được phân đến cực kỳ xa, có lẽ người nhà họ Trương và Dư Phương đều không muốn nguyên chủ làm phiền đến cuộc sống của bọn họ, cho nên mới đăng ký cho nguyên chủ đến một nơi xa xôi như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



