"Mày... sao mày lại có thể nói như vậy? Tao đã từng nói với mày, tao thật sự..." Dư Phương không ngờ Vu Tiếu sẽ đột nhiên nói như vậy, bà ta vẫn chưa kịp lấy lại phản ứng.
Vu Tiếu nói: "Mẹ đừng nói những lời này với tôi, tôi đã nói rồi, tôi đồng ý xuống nông thôn đấy, nhưng tôi có mấy điều kiện."
"Điều kiện thứ hai..." Vu Tiếu ngắt lời Dư Phương: "Ba tôi có một căn nhà ở huyện lị, vì tiện cho việc dạy học ở trường của mẹ nên mới mua, là dùng số tiền trợ cấp của ba để mua, nhà đứng tên mẹ, chuyện này ông nội và bà nội đều không biết. Bọn họ vẫn luôn cho rằng căn nhà đó là nhà thuê. Hiện tại căn nhà đó bán được bao nhiêu tiền tôi không biết, nhưng một nửa căn nhà đó là của tôi, tôi muốn năm trăm đồng."
Dư Phương sầm mặt nói: "Vu Tiếu, mày..."
"Điều kiện thứ ba..." Vu Tiếu lại ngắt lời Dư Phương: "Ngoài ra ba tôi còn có trợ cấp mỗi tháng năm đồng, phần trợ cấp này là của tôi, trợ cấp đến lúc tôi mười tám tuổi, còn hai năm nữa, tổng cộng một trăm hai mươi đồng. Sau này tôi xuống nông thôn rồi, không tiện nhận số tiền đó, mấy người phải đưa hết một lần cho tôi. Năm mươi đồng tiền an ủi cộng thêm năm trăm đồng tiền nhà và một trăm hai mươi đồng tiền trợ cấp, cộng lại là sáu trăm bảy mươi đồng, đều phải đưa hết cho tôi. Tiền cho thuê căn nhà đó mấy năm nay cộng thêm tiền trợ cấp mỗi tháng năm đồng của mấy năm trước, tôi cũng không tìm mấy người đòi nữa, tốt xấu gì mẹ cũng sinh cho ba một đứa con là tôi đây. Điều kiện thứ tư, tên của tôi đã có trong danh sách xuống nông thôn rồi, mấy người chuyển hộ khẩu của tôi về dưới hộ khẩu của ba tôi đi, còn có chứng nhận liệt sĩ của ba tôi cũng đưa cho tôi luôn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






