"Mày... sao mày lại có thể nói như vậy? Tao đã từng nói với mày, tao thật sự..." Dư Phương không ngờ Vu Tiếu sẽ đột nhiên nói như vậy, bà ta vẫn chưa kịp lấy lại phản ứng.
Vu Tiếu nói: "Mẹ đừng nói những lời này với tôi, tôi đã nói rồi, tôi đồng ý xuống nông thôn đấy, nhưng tôi có mấy điều kiện."
Dư Phương im lặng một lúc mới nói: "Điều kiện gì?"
Vu Tiếu nói: "Điều kiện thứ nhất, lúc ba tôi mất, tiền an ủi gia đình liệt sĩ tổng cộng hai trăm đồng, năm đó mẹ với ông nội bà nội chia nhau mỗi bên một trăm đồng. Mẹ là vợ của ba tôi, mẹ có tư cách cầm số tiền này, nhưng tôi là con gái của ba, tôi cũng có tư cách đó. Cho nên mẹ phải đưa tôi năm mươi đồng, đây là phần mà tôi nên nhận được." Ba của nguyên chủ mất sớm, tiền được chia năm đó cũng ít. Cũng không phải Vu Tiếu nhất định phải lấy được số tiền thuộc về nguyên chủ, nhưng dựa vào cái gì phải đưa hết cho người mẹ không có trách nhiệm này? Dựa vào việc niềm vui của bà ta được xây dựng từ trên sự vất vả của nguyên chủ ư?
"Mày..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



