Lúc này người nhà họ Trương vừa mới ngủ dậy, việc xảy ra ở bệnh viện giữa Vu Tiếu và Dư Phương, Trương Hạ cũng đã biết, ông ta ra vẻ đạo mạo. Hôm qua lúc Dư Phương nói, Trương Hạ nói như thế này: "A Phương à, Tiếu Tiếu thay Na Na xuống nông thôn, chúng ta nên bù đắp. Nhưng mà những việc khác anh không tiện xen vào, dù sao Tiếu Tiếu cũng không phải con ruột của anh. Nếu anh can thiệp vào sẽ bị người khác dị nghị, em là mẹ ruột của Tiếu Tiếu, việc này em quyết định là được." Nói thì dễ nghe nhưng sao Trương Hạ có thể không hiểu tính cách của Dư Phương chứ? Để Dư Phương làm chủ rõ ràng là không muốn đưa Vu Tiếu số tiền đó.
Nhưng trong lòng Dư Phương lại cảm thấy Trương Hạ thật tốt.
Lúc này khu nhà cho công nhân ở huyện lị đang là giờ mọi người thức dậy, bởi vì người nhà họ Vu đến sớm vì vậy người đi bên ngoài rất ít. Cũng bởi vậy mà lúc người nhà họ Vu đến không hề thu hút sự chú ý của người khác.
Nhà họ Trương ở tầng ba, bởi vì Trương Hạ là nhân viên lâu năm của xưởng, tuổi nghề tương đối dài, vì vậy căn nhà được chia cho này diện tích không hề nhỏ, có ba phòng. Vừa hay Trương Hạ và Dư Phương một phòng, Trương Na và Vu Tiếu một phòng, Trương Vĩ Quốc và Trương Hoa Binh một phòng. Trương Vĩ Quốc là con trai của Trương Hạ và vợ trước, Trương Hoa Binh là con trai của Trương Hạ và Dư Phương.
Sau khi đến nhà họ Trương, Vu Tiếu gõ cửa: "Mẹ ơi, mở cửa, mẹ ơi..."
Bởi vì chuyện hôm qua nên Dư Phương nghẹn một bụng tức giận, lúc này nghe thấy tiếng của Vu Tiếu, bà ta hừ lạnh một tiếng: "Nha đầu chết tiệt rốt cuộc cũng về rồi, xem tao xử lý mày như nào." Bà ta tưởng rằng không cần mình ra tay Vu Tiếu đã khuất phục, vì vậy trong giọng nói đầy sự đắc ý. Đương nhiên, bà ta sẽ không để Vu Tiếu đứng ngoài đợi, bởi vì Dư Phương coi trọng thể diện, sợ tý nữa có người đi làm nhìn thấy sẽ hỏi Vu Tiếu, cũng sợ mồm Vu Tiếu không ngậm chặt, nói gì đó ở bên ngoài, dù sao những lời uy hiếp của Vu Tiếu bà ta vẫn còn nhớ rất rõ.
Dư Phương lấy lại tinh thần vội vàng cười nói: "Mẹ, sao mẹ lại đến đây? Tiếu Tiếu gây phiền phức cho mẹ sao? Để sau này con dạy dỗ nó."
"Không dám." Bà nội Vu lạnh lùng đáp: "Hôm nay chúng tôi đến là để bàn bạc việc cháu gái tôi xuống nông thôn, việc này bây giờ phải giải quyết. Nếu các người không đồng ý, bà lão ta sẽ đến chỗ các người làm việc phản ánh với cấp trên, cũng sẽ đến phản ánh với chủ tịch huyện."
"Ai đến vậy?" Bên trong phòng truyền ra tiếng của Trương Hạ, sau khi ông ta mặc xong quần áo đi ra liền nhìn thấy một đám người ông ta không quen biết: "Các người là ai?"
Dư Phương hơi ngại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


