Mặc kệ là bà nội Vu hay những người khác, nghe thấy cô nói như vậy, cái nhìn đối với cô cũng tốt hơn một chút. Tám năm không gặp, ở trong lòng người nhà họ Vu, cô là một người xa lạ thân thuộc, còn không thân bằng hàng xóm đâu đấy. Nhưng so sánh với hàng xóm, giữa bọn họ vẫn tồn tại một sợi dây liên hệ vô cùng kỳ diệu, đó chính là huyết thống.
Bà nội Vu lại thở dài một tiếng, nói với mấy người trên bàn: "Mọi người ăn tiếp đi. Cháu... theo ta vào phòng."
Vu Tiếu đứng dậy, cúi đầu đi theo bà nội Vu.
Khi đã vào phòng, bà nội Vu đưa cho cô một cái ghế: "Ngồi đi, đã xảy ra chuyện gì khiến cháu từ huyện lị xa lắc tìm đến đây?" Bà nội Vu là một người thông minh lanh lợi, tính cách cũng sấm rền gió cuốn. Bà không ôn chuyện cũ với cháu gái đã tám năm không gặp mà trực tiếp hỏi thẳng vào vấn đề: "Nếu có chuyện gì mà chúng ta có thể giúp được, nể mặt ba cháu, chúng ta sẽ giúp cháu." Lời này cũng nói rất rõ, có thể giúp thì sẽ giúp, nhưng nếu không giúp được, vậy thì cũng hết cách. Bà thật sự không có tình cảm gì với đứa cháu gái đã tám năm không gặp này, loại cảm xúc này đã được tích lũy qua từng ngày trong ngần ấy năm. Vừa mới đầu đương nhiên có tình cảm, con trai hy sinh, cháu gái là giọt máu duy nhất mà con trai để lại, bà không có ý kiến với việc con dâu mang cháu gái đi, bởi vì con dâu là giáo viên, lại sống ở huyện lị. Bà cho rằng cháu gái sống ở huyện lị thì sẽ tốt hơn so với sống ở nông thôn.
Vu Tiếu không biết suy nghĩ của bà nội Vu nhưng có thể đoán được bà nội Vu đang nghĩ gì. Thực ra thì cô không muốn nói ra, nhưng nếu không nói ra, cô muốn đòi một khoản từ phía nhà họ Trương và Dư Phương không phải việc đơn giản, dù sao cô cũng chỉ có một mình: "Cháu... cháu sống ở huyện lị không tốt, trước đây cháu ... cháu không ngoan..." Vu Tiếu không hề giấu giếm, cô nói hết tình cảnh trong suốt tám năm qua ở nhà họ Trương ra. Lúc nói, cũng không biết có phải thấy nguyên chủ đáng thương hay không mà cô không thể kìm được rơi nước mắt.
Bà nội Vu nghe xong không biết trong lòng là cảm giác gì, bà thở dài lắc đầu. Suy cho cùng thì đứa cháu này của bà ngốc, nhưng mà con dâu cũ của bà cũng giỏi thật, ban đầu bà không hề nhận ra nó gian trá như vậy: "Vậy bây giờ cháu định làm thế nào? Việc xuống nông thôn chúng ta cũng không hiểu cho lắm, tên đã báo lên trên rồi có thể gạch bỏ không? Nếu như muốn gạch bỏ, nhà chúng ta cũng chẳng có mối quan hệ nào, chỉ sợ phải dùng các mối quan hệ của cha cháu lúc sinh thời."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


