Khuôn mặt Lý Như Phân lúc tím lúc xanh, giống như một lọ thuốc nhuộm bị đổ ụp xuống vậy.
Muốn xấu xí bao nhiêu thì có bấy nhiêu.
Cuối cùng vẫn phải để Bạch Diệu Tổ đạp xe đạp vội vàng chạy một chuyến đến xưởng thép để gọi người.
Thẩm Họa ở trên lầu nghe rõ mồn một, nhưng hoàn toàn không quan tâm.
Mặc kệ bọn họ đi bệnh viện.
Dọn dẹp xong thì để bọn họ trực tiếp cút xéo.
Thẩm Họa không còn muốn tiếp tục chơi đùa với bọn họ nữa.
Cô đến phòng của Bạch Tâm Lương trước, trong phòng ngoài những bộ âu phục ra vẻ đạo mạo của ông ta, thì không có gì đặc biệt.
Những thứ quan trọng đều ở trong phòng làm việc của ông ta.
Chìa khóa phòng làm việc Bạch Tâm Lương luôn mang theo bên người, nhưng thế thì sao, Thẩm Họa làm sao có thể không có chìa khóa dự phòng của nhà.
Cô muốn vào căn phòng nào bị khóa đều dễ như trở bàn tay.
Phòng làm việc của Bạch Tâm Lương, Thẩm Họa không phải chưa từng đến, thứ quan trọng nhất đương nhiên chính là ba chiếc két sắt trong phòng làm việc.
Mở chiếc tủ bên cạnh giá sách ra, là có thể nhìn thấy ba chiếc két sắt xếp thành một hàng.
Còn về mật khẩu, Thẩm Họa đã đọc trong sách.
Nói là Bạch Tâm Lương đã đặt mật khẩu thành một ngày vô cùng có ý nghĩa, chính là ngày tháng năm ông ta “ở rể” nhà họ Thẩm năm đó.
Mỗi lần mở két sắt cất “đồ tốt” vào trong, đều là một sự khinh bỉ của ông ta đối với cụ Thẩm và Thẩm Thanh Nghiên.
Thẩm Họa nhớ lại tình tiết này, quả thực muốn đánh gãy đầu Bạch Tâm Lương, gã tra nam bám váy vợ, đồ đê tiện ăn cháo đá bát.
Thẩm Họa nhập mật khẩu két sắt, mở chiếc két sắt lớn nhất bên trái ra, phát hiện bên trong lại đa số đều là “vật yêu thích” lúc sinh thời của cụ Thẩm.
Như ấm trà tử sa, chén ngọc bích thường ngày dùng để uống nước, còn có đồng hồ quả quýt để lại từ thời Dân Quốc, cùng với chuỗi hạt gỗ đàn hương và chuỗi hạt Phật bằng phỉ thúy mà cụ thường đeo lúc tuổi già.
Còn có vài chiếc đồng hồ hàng hiệu cụ đeo lúc trẻ, cùng với khuy măng sét đá quý, những thứ này lại đều bị Bạch Tâm Lương vơ vét mang về, cất trong két sắt.
Cũng không biết ông ta ngày ngày nhìn ngắm, trong lòng đắc ý đến mức nào.
Thẩm Họa vung tay lên, toàn bộ những thứ Bạch Tâm Lương lén lút tích cóp nửa đời người, đều thu hết vào không gian.
Sau đó “rầm” một tiếng đóng cửa lại.
Tiếp đó chiếc két sắt thứ hai mở ra, bên trong toàn là những bộ trang sức châu báu của Thẩm Thanh Nghiên!
Bạch Tâm Lương lấy cớ tưởng nhớ người vợ đã khuất đều mang qua đây, cất trong két sắt này, ước chừng là mỗi ngày nhìn ngắm đều dương dương đắc ý. Tâm tư đê tiện nghĩ rằng, cụ Thẩm và Thẩm Thanh Nghiên chèn ép ông ta, đồ đạc sau khi chết chẳng phải đều rơi vào tay ông ta sao.
Chiếc két sắt nhỏ nhất thứ ba, mới là của riêng Bạch Tâm Lương.
Thẩm Họa mở ra xem, hai tầng trên lại toàn là các loại tem phiếu, phiếu lương thực, phiếu dầu, phiếu vải, các loại phiếu công nghiệp, như phiếu tivi, phiếu xe đạp, phiếu máy khâu, phiếu đài radio, đủ loại. Lấy hai chiếc hộp sắt lớn cũng không đựng hết, bên ngoài còn vương vãi rất nhiều.
Thẩm Họa lật xuống dưới, rất nhiều tem phiếu đã hết hạn.
Đây là Bạch Tâm Lương đang bù đắp cho những ngày tháng ăn không đủ no mặc không đủ ấm, vật chất thiếu thốn ở nông thôn trước đây của mình.
Đã như vậy, tại sao không biết ơn nhà họ Thẩm.
Quả nhiên Bạch Tâm Lương gã tra nam này nhờ vợ mà phát tài, nhưng lại không muốn người ta biết “ông ta nhờ vợ mà phát tài”.
Bản tính thấp kém bộc lộ không sót chút nào.
Hai ngăn dưới cùng, toàn là đựng tiền, đều là từng cọc từng cọc, Thẩm Họa đếm thử tổng cộng có 3 vạn tệ.
Thu hết lại!
Ngoài ra, tận cùng bên trong còn đè một đôi giày.
Chính là đôi giày đế ngàn lớp mà Thẩm Họa vô tình nhắc tới, lại cũng được Bạch Tâm Lương đặt trong két sắt, nhìn độ mới này, ước chừng là đi một lần rồi không bao giờ đi nữa.
Trong sách từng nói, đây là Bạch Tâm Lương giữ lại “nỗi nhục” ở rể mà ông ta cho là vậy.
Sau khi Thẩm Họa thu hết những thứ khác vào không gian, chỉ để lại duy nhất đôi giày vải đế ngàn lớp này, mở toang trong chiếc két sắt nhỏ nhất, giống như đang chế nhạo Bạch Tâm Lương tính toán cả đời cuối cùng xôi hỏng bỏng không!
Thẩm Họa rất mong chờ sự phát hiện của Bạch Tâm Lương.
Đến phòng của Lý Như Phân, Thẩm Họa phát hiện chuyện kinh tởm nhất, không gì bằng trong tủ quần áo của Lý Như Phân lại có hai bộ váy ngủ bằng lụa của Thẩm Thanh Nghiên.
Làm ra loại chuyện này, Lý Như Phân đúng là khiến người ta buồn nôn đến cực điểm.
Ngoài ra, Thẩm Họa tìm kiếm tiền mà Lý Như Phân có thể giấu trong căn phòng này.
Cuối cùng ấn vào đệm phát hiện không đúng, quá cứng, Thẩm Họa “xoẹt” một tiếng xé toạc ra.
Phát hiện Lý Như Phân quả nhiên giấu tiền vào trong chiếc đệm đã khâu kín, đây là ngày ngày gối đầu lên tiền mà ngủ.
Ở giữa đệm bị khoét rỗng, đặt mấy cọc tiền mặt, và mười mấy món trang sức vàng.
Thu hết!
Khi Thẩm Họa nhấc chân bước đi, đi ngang qua bức tường đột nhiên cảm thấy không đúng.
Cô quay đầu nhìn lại, trên tường treo một bức tranh thêu, thêu cảnh một cánh đồng lúa mì chín vàng ở nông thôn, cuối cánh đồng lúa mì là một ngôi nhà nhỏ, kỹ thuật thêu cẩu thả, nhưng lại được Lý Như Phân treo ở vị trí đối diện đầu giường.
Ý nghĩ đầu tiên của Thẩm Họa là, bức tranh này, đối với Lý Như Phân có ý nghĩa phi thường.
Có gì muốn biết, trực tiếp tháo ra là được. Thẩm Họa trực tiếp gỡ khung tranh xuống, lật ra phía sau bắt đầu tháo.
Khi nhìn thấy thứ bên trong, Thẩm Họa thực sự có chút tức giận.
Bên trong rõ ràng là “Một tờ giấy chứng nhận kết hôn.”
Giấy chứng nhận kết hôn thời xưa chính là một tờ giấy, giống như giấy khen, đến chỗ cán bộ thôn là có thể nhận. Cán bộ thôn viết cho, người kết hôn là ai với ai, rồi đóng dấu của công xã là xong.
Bởi vì không có mạng lưới liên kết, cho nên Bạch Tâm Lương gã tra nam này nhận hai tờ giấy chứng nhận kết hôn, lại thực sự không gặp chút trở ngại nào.
Mà Lý Như Phân lại dám trắng trợn, mang tờ giấy chứng nhận kết hôn mà bà ta và Bạch Tâm Lương lén lút nhận ở nông thôn đến nhà họ Thẩm.
Thẩm Họa cầm tờ giấy mỏng manh, ha ha, đây là đến dâng chứng cứ thép cho cô rồi.
Thời buổi này đối với quan hệ nam nữ phải nói là cực kỳ nghiêm ngặt, còn có tội lưu manh.
Đàn ông nếu dám có ý đồ xấu với cô gái nào, nói vài câu trêu ghẹo, hoặc là bám theo động tay động chân, thì đó đều là tội lưu manh.
Chỉ cần cô gái tố cáo, có nhân chứng, bắt được là ngồi tù, nghiêm trọng thì trực tiếp ăn kẹo đồng!
Bạch Tâm Lương và Lý Như Phân khá lắm, tra nam và tiểu tam ngay cả giấy chứng nhận kết hôn cũng làm ra được.
Chỉ riêng điều này, cũng đủ để đôi cẩu nam nữ này bị bêu riếu trên phố, ăn kẹo đồng rồi.
Đồ đạc trong phòng Bạch Niệm Niệm đa phần đều là cướp của nguyên chủ, tất cả những món đồ tốt mà cô ta ưng mắt đều được chuyển hết về phòng mình.
Cả căn phòng bị làm cho đến chỗ đặt chân cũng không có, giống như một bãi rác.
Thứ duy nhất gọn gàng rõ ràng là một chiếc hộp khảm xà cừ trên bàn trang điểm, lại còn không khóa.
Thẩm Họa lơ đãng mở ra, phát hiện bên trong chỉ đặt một cuốn sổ tiết kiệm, mở ra xem, hừ, 1 vạn tệ cơ đấy.
Thời gian gửi tiền, chính là vào ngày sinh nhật 18 tuổi của Bạch Niệm Niệm.
Được lắm, gia đình này đúng là tuyệt vời ông mặt trời.
Vậy thì chuẩn bị sẵn sàng, đón nhận quả báo thuộc về bọn họ đi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)