Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Đoàn trưởng về rồi! Mau mau, ai về chỗ nấy đi, đừng để lại dấu vết!”
Phòng ký túc xá 108 lập tức yên lặng như tờ.
Người thì cúi đầu đọc sách.
Người thì chăm chú luyện chữ.
Người thì chống đẩy rèn luyện.
Mọi thứ đều quay về trật tự như ban đầu.
“Tôi về rồi, các huynh đệ!”
Chu Tinh Trạch phóng xe như gió dưới ánh trăng, chưa tới chín giờ tối đã quay lại ký túc xá trong quân khu.
Miệng còn ngân nga tiểu khúc, bước chân ung dung tiến vào trong phòng.
“Đoàn trưởng, đi đường vất vả rồi. Mau uống nước đi, nước còn ấm đấy.”
Tiêu Kiện cười hề hề, đưa tới một cái ly men tráng men để trên bàn, đầy vẻ không có ý tốt.
Chu Tinh Trạch còn chưa cầm chắc cái ly đã cảm giác được điều khác lạ.
Đến tận chín giờ đêm mà ba tên này vẫn chưa ngủ? Trước kia giờ này đều như chó chết nằm im rồi cơ mà.
Hôm nay có gì đó… bất thường.
“Sao cậu biết tôi đi đường vất vả? Hay là… mấy người các cậu, đều biết chuyện rồi?”
Tôn Minh khép sách lại.
Triệu Vệ Quốc cũng ngừng chống đẩy, không giả vờ nữa.
“Đoàn trưởng đúng là người tinh tường, nhìn đâu trúng đó, phục thật!”
“Thôi khỏi giả vờ. Nếu đã biết rồi thì tôi khỏi nói nhảm nữa, đi tắm rồi ngủ đây.”
Chu Tinh Trạch bước đến giường mình, khom lưng lấy ra cái chậu tráng men màu xanh lính, vắt khăn lông lên vai, định ra ngoài tắm rửa.
“Đừng thế chứ! Sao anh lại làm vậy được. Tôi mà có đối tượng, lúc nào chẳng hào phóng chia sẻ kinh nghiệm cho anh em. Giờ tới lượt anh, lại định im ỉm đánh úp, xong việc thì phủi tay rút lui, chẳng ra gì cả.”
Ba tên này rõ ràng đã bàn bạc kỹ càng, thay nhau châm chọc.
Chu Tinh Trạch nhếch môi: “Cả đám… đợi đấy. Tôi rửa mặt xong rồi sẽ quay lại xử lý từng đứa một.”
Nói rồi ôm chậu, hùng hổ bước ra ngoài.
Tôn Minh nhìn theo bóng lưng đầy đắc ý kia, tặc lưỡi:
“Chậc chậc, có người yêu đúng là khác thật. Đi đứng cũng có phong thái. Lão Triệu, ông thấy sao?”
Triệu Vệ Quốc tựa đầu vào thành giường, mắt đầy nhớ nhung.
Anh đang nhớ người vợ hiền ở quê nhà.
Đợt phân phối nhà lần này, không biết tên mình có được xướng lên hay không.
Anh thầm cầu nguyện được sắp xếp nhà ở ổn thỏa, rồi đón vợ lên thành phố cùng hưởng hạnh phúc.
Tiêu Kiện ghé đầu sang, che miệng thì thào với Tôn Minh:
“Thấy chưa, xúc cảnh sinh tình, bắt đầu nhớ vợ rồi đó.”
---
Bên phía nhà họ Nguyễn
“Chị à, để em đi thay chị nhé. Chân em cũng gần khỏi rồi. Chị mới ốm dậy, nên nghỉ thêm đi.”
Nguyễn Hiểu Hải hiểu chuyện, vác cuốc lên vai như một người đàn ông kiên cường, muốn gánh vác trách nhiệm trong nhà.
“Thương gân động cốt trăm ngày. Nghe lời đi, ở nhà dưỡng thương cho tử tế. Đợi khi nào khỏi hẳn rồi hãy đi làm.”
Nguyễn Hiểu Đường giành lấy cái cuốc trên vai em trai:
“Hôm nay đại đội tổ chức đào mương, dùng cuốc không tiện bằng xẻng. Để chị đi.”
Cô đổi cuốc lấy xẻng, tháo khăn quàng cổ màu lam xuống, cúi đầu buộc lại trên đầu, cột chặt dưới cằm.
Vác xẻng lên vai, cô bước nhanh ra cửa.
Nguyễn Hiểu Hải định đuổi theo nhưng bị mẹ kéo lại.
Lưu Quế Phương mắt đỏ hoe, nhìn theo bóng dáng gầy gò của con gái, lòng ngổn ngang trăm mối.
Bà đau lòng đến mức không dám nhìn thêm lần nữa.
“Mẹ… con có phải vô dụng lắm không? Chẳng giống đàn ông chút nào...”
Hiểu Hải cúi đầu, giọng nghẹn lại.
“Đừng nói linh tinh! Nghe chị con đi. Chờ chân con khỏi hẳn, lúc đó cái nhà này còn phải dựa vào con chống đỡ đó.”
Nguyễn Hiểu Hải cắn răng, ánh mắt kiên định ngẩng đầu lên.
---
Tại bãi làm
Nguyễn Hiểu Đường đi nhanh đến nơi tập kết lao động.
Đốc công đang lớn tiếng phân công:
“Mấy người kia đi về phía tây, lấy gốc liễu kia làm mốc đào bắt đầu.
Mấy người bên này thì đào phía đông. Dọn sạch lá khô trước khi đào. Nhanh lên!”
Có người bắt đầu làu bàu:
“Phía tây toàn đá, đào cực lắm. Không như chỗ đất mềm giữa đồng. Vậy sao công bằng?”
Đốc công gằn giọng:
“Không thích thì về nhà mà nằm! Ai bảo nằm trên giường lại thoải mái quá cơ!”
“Hiểu Đường, mấy cô gái thì đào bên này!”
“Chia ra đi, mỗi người một đoạn, đừng giành giật.”
“Hôm nay ai làm tốt nhất sẽ được thưởng thêm một cân thịt heo đấy!”
Nghe đến đây, đám dân làng phấn khích hẳn lên.
Ai nấy cầm xẻng lao vào làm việc hăng say, quyết không bỏ qua một miếng thịt béo.
Nguyễn Hiểu Đường được chia một đoạn dài 3 mét, đất khá mềm.
Một nhát xẻng xuống, đất vỡ ra rất dễ, chẳng cần dùng sức mấy.
Ngay cạnh cô là Nguyễn Hiểu Mai, lần này vận không được như chị.
Dưới lớp đất có đá, xẻng đụng vào toàn bị kẹt.
Hiểu Mai đành phải cúi người, dùng tay đào đá lên, ném sang bên.
Mới đào vài hòn, lòng bàn tay trắng nõn đã bị cứa rách, máu chảy ra không ngừng.
Cô nhíu mày, nhưng không kêu một tiếng.
Thời đó, phụ nữ vốn không được phép yếu đuối.
Bị thương chút cũng không dám than vãn, nếu không sẽ bị chê cười, coi thường.
Hiểu Mai chỉ biết cắn răng chịu đựng.
Cô cúi đầu mút vết máu, rồi lấy khăn tay trắng trong túi ra, quấn lại tạm bợ, lại tiếp tục đào.
Ánh mắt vẫn lén lút nhìn về phía Nguyễn Hiểu Đường.
Cô muốn vượt qua chị mình — đào nhanh hơn, đào giỏi hơn.
Khăn tay quấn tay đã thấm đỏ máu.
“Để anh làm cho, em sang bên kia nghỉ đi.”
Giọng trầm vang lên.
Nguyễn Hiểu Đường ngẩng đầu, kinh ngạc.
Chu Tinh Trạch đang đứng trước mặt.
Cô đỏ mặt, rũ mắt xuống:
“Sao anh lại tới đây… không bận à?”
“Không vội.”
Anh cầm lấy xẻng từ tay cô, dịu dàng đỡ cô ra chỗ râm mát.
Rồi anh xắn tay áo sơ mi đến khuỷu tay.
Cánh tay màu lúa mạch nổi rõ cơ bắp, bàn tay to nắm lấy xẻng, 44 mã giày lính dẫm một phát, nhẹ nhàng xúc lên một xẻng đất, tung lên bờ mương như ném bông.
Huấn luyện nghiêm khắc quả nhiên tạo nên binh ca ca dũng mãnh!
Chưa đến nửa tiếng, anh đã đào được cả mét mương, thẳng tắp và gọn gàng.
Cách làm việc dứt khoát, chuyên nghiệp khiến mọi người phải ngoái nhìn.
Nguyễn Hiểu Mai đứng gần nhất, nhìn rõ từng động tác.
Lúc này cô mới hiểu thế nào là:
Anh tuấn tiêu sái, phong độ ngời ngời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
