Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nguyễn Hiểu Đường đeo tạp dề, đặt miếng thịt nặng chừng năm cân lên thớt, giơ dao chém xuống, từng lát ba chỉ được cắt thành khối vuông đều tăm tắp, như quân mạt chược.
Chảo gang đã nóng bỏng, cô đổ cả tô thịt ba chỉ vào.
Ngay lập tức, trong nồi phát ra âm thanh “tí tách tí tách”, nước luộc thịt bắn ra tứ tung. Đợi hơi nước bốc lên, cô cầm chắc cái xẻng sắt, nhanh tay đảo đều thịt để tránh bị cháy đáy nồi.
Nhiệt độ càng lúc càng cao, mỡ trong thịt dần dần chảy ra. Cô vẫn không ngừng đảo tay, từng miếng thịt ba chỉ dần dậy lên hương thơm hấp dẫn.
Mỡ dưới đáy nồi ngày càng nhiều, cô múc dần ra, đổ vào bình đựng mỡ lợn đặt bên cạnh.
Một nhúm đường trắng được ném vào đáy nồi, lập tức tan chảy trong dòng dầu nóng, tạo thành lớp nước đường trong suốt. Cô dùng muỗng nhanh tay khuấy đều.
Nước đường trong suốt dần chuyển sang màu hổ phách. Trên bề mặt bắt đầu nổi lên bọt nhỏ. Những miếng thịt ba chỉ đã được chiên vàng xém cạnh được đẩy vào phần nước màu, đảo nhanh tay, khiến từng miếng thịt đều được bao phủ bởi lớp đường óng ánh, hấp dẫn.
Mùi thơm lan tỏa khắp nhà.
Cô cho hành, gừng, ớt khô, hoa tiêu, đại hồi, muối vào, tiếp tục đảo.
Cuối cùng là thêm vào lượng nước suối vừa đủ, đậy nắp, để lửa lớn hầm cho mềm thịt.
“Không ngờ tay nghề của em tốt vậy. Xem ra sau này, anh có phúc ăn rồi.” – Chu Tinh Trạch vừa nhóm lửa bên cạnh vừa chăm chú ngắm nhìn cô gái đang bận rộn.
Cảm tình trong lòng anh lại tăng thêm vài phần.
Giấc mộng lớn nhất của một người đàn ông, không ngoài việc cưới được người vợ hiền, cùng vợ con sống một đời an ổn.
“Không cần đợi tới sau này, hôm nay là anh được ăn rồi đó.” – Nguyễn Hiểu Đường cười đáp.
Mùi thịt thơm nức lan khắp nhà.
Nguyễn Hiểu Hải thèm nhỏ dãi, chạy vội vào, bất chấp mình đang là “bóng đèn”.
“Chị, thịt chín chưa?”
“Mới vừa nấu, sao chín nhanh vậy được!”
Nguyễn Hiểu Hải thất vọng, dựa vào cửa, ánh mắt đầy mong chờ nhìn nồi thịt đang sôi sùng sục.
Chu Tinh Trạch kéo cái ghế gỗ đưa đến bên chân Nguyễn Hiểu Đường: “Ngồi nghỉ chút đi.”
Cô từ từ ngồi xuống, duỗi tay phải hơi mỏi vì nấu nướng.
Chu Tinh Trạch sớm đã nhận ra cánh tay cô không bình thường, nhưng vì Nguyễn Hiểu Hải còn ở đây nên anh không tiện hỏi han quá nhiều.
“Còn nửa tiếng nữa là ăn được rồi. Ráng đợi chút nha.”
“Rõ, Anh rể!” – Nguyễn Hiểu Hải bắt chước làm lễ quân đội, sau đó cười hì hì chạy đi.
“Hiểu Hải còn nhỏ, anh đừng chấp nhặt với nó.” – Nguyễn Hiểu Đường ngại ngùng cúi đầu, nhìn chằm chằm mũi chân.
“Trước mặt anh, sao em cứ như con dâu bị bắt nạt vậy? Ai không biết còn tưởng anh ức hiếp em. Như vậy ảnh hưởng danh tiếng anh lắm đó.”
“Anh đúng là đáng ghét! Khi nào em thành vợ anh chứ!” – Nguyễn Hiểu Đường bất mãn ngẩng đầu, giơ ngón trỏ dí vào mũi anh, giọng nũng nịu trách móc.
Giọng cô ngọt ngào, ánh mắt nghịch ngợm, đôi môi nhỏ bĩu lên. Nhìn sao cũng thấy đáng yêu vô cùng.
Chu Tinh Trạch bật cười, khóe môi cong lên, ánh mắt ngập tràn cưng chiều.
Anh cứ thế yên lặng nhìn cô trách móc, trong mắt hiện rõ sự dịu dàng của một người đàn ông cứng rắn khi đối diện người mình thương.
“Sao anh cứ nhìn em kiểu đó?”
Ánh mắt gì mà mị như vậy...
Nguyễn Hiểu Đường nhận ra ánh mắt khác lạ của anh, vội thu tay lại, lảng tránh sang ngọn lửa đang cháy trong bếp.
Người ta nói, tình yêu thời đại này đơn thuần, đẹp đẽ... Nhưng mà sống sờ sờ người đang ở trước mặt đây, sao lại chẳng giống trong truyền thuyết chút nào?
Anh thể hiện tình cảm thật trực tiếp, nồng nhiệt, không hề giấu giếm.
Không có chút dè dặt nào kiểu “thời đại cũ”. Nếu không biết, còn tưởng anh là người hiện đại xuyên không tới.
Chẳng lẽ là vì anh đặc biệt đối với cô, hay là tính cách anh vốn vậy – không có ranh giới với ai?
Tâm tư con gái, một khi nhạy cảm thì cứ như dòng nước chảy mãi không ngừng...
“Anh chăm sóc con gái khéo thế này, chắc từng tán nhiều người rồi ha?”
Cô thử thăm dò.
Chu Tinh Trạch khẽ cười: “Anh chưa từng tán ai, nhưng từng gặp nhiều người rồi. Mắt anh cao lắm, thà không có còn hơn miễn cưỡng.”
Một câu “thà không có còn hơn miễn cưỡng” – cô nghe xong liền mềm lòng.
Bao nghi ngờ bỗng chốc tan biến.
Cô ngượng ngùng mím môi cười, không dám ngẩng đầu nhìn anh.
“Mỗi lần nhớ tới em, anh lại muốn ăn một viên kẹo sữa thỏ trắng.” – Một gói kẹo giấy dai được đặt ngay giữa hai chân cô, nặng tay, rõ ràng.
Chu Tinh Trạch liếc nhìn căn nhà chỉ có bốn bức tường, không hề do dự: “Anh thích là con người em. Em xuất thân thế nào không quan trọng. Bác gái hiền lành, em trai ngoan ngoãn, em xem cả nhà ba người em sống hạnh phúc biết bao. Còn nhà anh thì khác, không mấy ai hòa thuận. Sau này nếu chúng ta về chung một nhà, em phải bao dung hơn nha.”
Lúc nghe anh nói, Nguyễn Hiểu Đường còn tưởng anh nói quá lên vì cảm xúc. Nhưng đến lần đầu tới nhà anh, cô mới biết... đúng là có chuyện thật.
Mẹ anh là bà ngoại khó chiều, chị dâu góa chồng tính tình ôn hòa, dễ sống, em gái út thì khó ưa.
Nhưng tất cả, là chuyện của sau này. Giờ mới chỉ là... “một nét trong bát tự”.
Trong nồi thịt vẫn đang sôi lục bục, hương thơm lan khắp nhà.
Nguyễn Hiểu Đường lấy đám rau dại trộn bột ngô, nhanh tay nắn thành từng miếng, dán lên thành chảo gang thành một vòng tròn đều.
“Giảm nhỏ lửa chút, không lát nữa cháy nồi đấy.”
“Tuân lệnh!”
Anh đậy nắp nồi, rồi dùng khăn bố trắng quấn kín quanh viền để giữ nhiệt đều.
Chỉ cần đợi thêm mười phút là có thể ăn cơm.
“Anh đói chưa?”
Nguyễn Hiểu Đường quan tâm hỏi.
Đường xa xôi, lồi lõm khó đi, lại phải lái xe cả buổi, chắc mệt lắm.
“Anh chỉ đang mong được ăn món do em nấu.”
Chu Tinh Trạch vừa định nắm tay cô thì có người xông vào.
“Chị! Mẹ nói thịt chín rồi, lấy một bát mang cho tam gia gia trước.”
“Biết rồi. Em bày bàn, dọn bát đũa, sắp ăn cơm rồi đó.”
“Tuân lệnh!”
Nguyễn Hiểu Đường cầm chày, nghiêng người, đẩy củi trong bếp cho đều lửa, để nồi dưới được nóng đều, không cháy đáy.
“Tam gia gia là người kéo anh vào thành hả?”
“Ừ, là ông ấy.”
Tri ân phải báo đáp.
Cha mẹ là gương mẫu, con cái mới ra dáng như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
