Có nhiều phụ huynh dẫn con đi chơi. Khương Thư Di từng đến đây ở kiếp trước nhưng lúc đó không còn vẻ nguyên sơ như hiện tại. Trên hồ có thuyền, khác với thuyền vịt hiện đại, là loại thuyền chèo tay, trên thuyền có gắn mái chèo bằng gỗ.
“Di Di muốn ngồi thuyền không?” Hạ Thanh Nghiên thấy cô cứ nhìn về phía hồ, đoán là cô thích.
“Em không biết chèo.” Quả thật là Khương Thư Di không biết, mà chiếc thuyền này trông khá nhỏ, cô sợ lật úp. Mùa mười một này mà rơi xuống nước thì lạnh lắm.
“Anh biết chèo.” Hạ Thanh Nghiên nói.
Cuối cùng, bị anh thuyết phục, Khương Thư Di thật sự ngồi lên thuyền. Đến khi thuyền ra đến giữa hồ, cô mới nhận ra xung quanh bốn phía đều là nước, bắt đầu thấy hơi hoảng.
“Đừng sợ, anh chèo rất vững.” Hạ Thanh Nghiên thấy cô bắt đầu lo lắng, vội trấn an. Lúc này thuyền đã dừng giữa hồ, anh cũng ngưng chèo.
Đặt mái chèo sang một bên, Hạ Thanh Nghiên lấy từ trong ngực ra một gói giấy da bò đưa cho Khương Thư Di. Đó là mấy cái bánh bao nhỏ anh mới mua lúc nãy. Vì được gói trong giấy da bò rồi bỏ trong áo, nên lúc lấy ra vẫn còn nóng.
“Nếu em đói thì ăn chút lót dạ nhé.”
Lúc này lại có mấy chiếc thuyền con chèo qua, tạo thành vài gợn sóng khiến thuyền họ khẽ lắc. Hạ Thanh Nghiên nhìn thấy Khương Thư Di ngồi vững vàng mới không nhúc nhích. Ngẩng đầu nhìn lên, vừa hay thấy được ngọn tháp của núi Cửu Hoa, anh bèn xoay mũi thuyền, điều chỉnh hướng để cô có thể ngắm được cảnh.
Vài hôm nữa anh sẽ phải đưa cô rời đi, cô nhất định sẽ nhớ quê nhà, vì vậy hôm nay anh mới cố ý dẫn cô ra ngoài dạo một vòng. Chỉ là anh không nói cho cô biết, sợ cô buồn thêm. Khương Thư Di không biết suy nghĩ của anh nhưng lần này ra ngoài đúng là khá thú vị, hơn nữa lúc này người cũng không đông. Hồ lớn thế này, chờ mấy chiếc thuyền kia đi xa rồi, cả một vùng như thể chỉ thuộc về hai người họ.
Ra khỏi công viên hồ Huyền Vũ trời vẫn còn sớm, Hạ Thanh Nghiên liền đưa cô đến trung tâm thương mại Nhân Dân. Trước đây nơi này gọi là trung tâm thương mại Trung Ương, đến năm 1966 mới đổi tên, cổng chính giờ xây theo kiểu cổng đá.
Ban đầu Khương Thư Di còn tưởng lúc này trung tâm thương mại chắc không đông lắm, ai ngờ đến nơi mới thấy mình đoán sai. So với tưởng tượng của cô, nơi này còn náo nhiệt hơn nhiều. Hơn nữa, hàng hóa bày bán cũng chẳng ít từ kẹo bánh đến đồ điện, xe đạp, đủ loại.
Cô chưa từng thấy kiểu bày trí như vậy, cái gì nhìn cũng tò mò. Lúc này, các quầy hàng đã dùng kính để bày sản phẩm, lại đặt giữa trung tâm thương mại, nhân viên bán hàng thì đứng bên trong vòng tròn quầy kính. Khách hàng có thể đi vòng quanh chọn đồ, còn nhân viên đứng ở giữa thì tiện quan sát và phục vụ cả bốn phía.
“Di Di, mình mua một ít đồ dùng sinh hoạt trước nhé.”
“Vâng.”
Hai người còn trẻ, ánh mắt Hạ Thanh Nghiên lại luôn dừng trên người cô. Dù không tay trong tay như các cặp đôi thời sau nhưng nhân viên bán hàng tinh mắt vừa nhìn đã biết quan hệ giữa hai người không bình thường hoặc là đang yêu, hoặc mới cưới.
Vì vậy vừa thấy hai người đến, ai cũng niềm nở chào hỏi. Hạ Thanh Nghiên dẫn Khương Thư Di bắt đầu chọn mua đủ thứ hai bộ quần áo may sẵn, thêm vài tấm vải dày để sau khi đến Tây Thành còn có thể nhờ người may đồ mùa đông.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










