Từ đầu tiên cậu biết nói không phải là "mẹ" mà là "đói", nỗi ám ảnh về cái ăn đã ăn sâu vào máu thịt.
Cậu lính nhìn dáng vẻ tủi thân của Chiêu Muội mà mủi lòng, vội lấy viên kẹo trong túi vốn không nỡ ăn ra đưa cho cậu bé:
"Tham mưu trưởng thường ăn ở nhà ăn nên bếp mới trống thế thôi. Ngoan nào, trong quân đội ngày nào cũng có cơm ăn."
Thấy kẹo, Chiêu Muội quên sạch nỗi lo, nhét ngay vào miệng sợ kẹo chạy mất.
...
Cậu lính đưa mẹ con cô đến nơi xong cũng phải vội đi làm nhiệm vụ. Thời Chi Nhan tiễn cậu ta ra cửa.
Đúng lúc đó, hai người đàn ông mặc quân phục từ ngoài đi vào. Cậu lính lập tức đứng nghiêm chào:
"Chào Tham mưu trưởng! Chào Doanh trưởng!"
Tim Thời Chi Nhan thót lại. Cô còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý, "tên oan gia" đã về rồi sao?
Cô quét mắt nhìn hai người trước mặt. Ngặt nỗi, hai người này trông có nét khá giống nhau. Lúc trước cô bị cốt truyện điều khiển, trong mắt chỉ có "nam chính mặt chữ điền", giờ cô thực sự không chắc ai mới là người mình cần tìm.
Người cao hơn một mét tám có ngũ quan rất giống Chiêu Muội, mày kiếm mắt sáng, đường nét rõ ràng.
Chỉ là dung mạo quá đỗi đẹp trai và khí chất có phần nho nhã, không giống hình tượng thô kệch thường thấy của quân nhân.
May mà làn da ngăm đen đã giúp anh bớt đi vẻ "thư sinh mặt trắng".
Người bên cạnh thấp hơn một chút, da khá trắng, tuy giống người kia đến bốn năm phần nhưng ngũ quan và khí chất lại mang vẻ hung hãn của người lính hơn.
Quan trọng là, người này vừa vào đã nhìn chằm chằm mẹ con cô không rời mắt. Cô nhớ đêm đó đối phương có làn da trắng hơn mình.
Hơn nữa, Tham mưu trưởng ngồi văn phòng chắc phải trắng hơn một chút chứ?
Sau khi cân nhắc, cô tự tin xác định mục tiêu rồi nhào tới.
"Ba nó ơi, cuối cùng em cũng tìm thấy anh rồi! Chiêu Muội, mau gọi ba đi con!"
Chiêu Muội nghe lệnh, lập tức lao đến ôm chặt đùi đối phương, cố nặn ra nước mắt:
"Ba ơi... ba... con nhớ ba lắm! Từ giờ không còn ai cười con là đứa không có ba nữa rồi... hu hu hu..."
Trước khi đến, cậu bé đã được mẹ huấn luyện kỹ khóa "làm sao để một giọt nước mắt khiến ba ruột mủi lòng mà cho ăn no".
Hiện trường bỗng trở nên quỷ dị. Ngoại trừ tiếng khóc của hai mẹ con, không gian im phăng phắc.
Bất ngờ, "tên oan gia" bị cô ôm chặt đẩy cô ra:
"Chị dâu, chị nhận nhầm người rồi! Tôi là em họ của anh Diễm."
Thời Chi Nhan ngơ ngác: "Cái gì?"
Đôi mắt vừa nãy còn đang cố nặn nước mắt giờ mở to đầy mờ mịt. Phen này thì xấu hổ thật rồi!
Thời Chi Nhan chột dạ, không biết phải giải thích thế nào. May mà Chiêu Muội rất biết phối hợp, thấy khóc nhầm người, nó dứt khoát buông tay, chuyển sang ôm chặt cái đùi bên kia rồi khóc lại từ đầu:
"Hu hu hu... ba ơi, con nhớ ba lắm, cuối cùng cũng tìm thấy ba rồi..."
"Anh Diễm, hai người cứ tự nhiên nói chuyện nhé, em đi trước đây!"
Trong phòng lại rơi vào im lặng lúng túng.
Thời Chi Nhan ngượng ngùng nuốt nước miếng: "Cái đó... anh còn nhớ em không?"
"Cô thấy sao!" Cố Diễm trả lời, giọng nói như nghiến răng nghiến lợi.
Năm đó anh mơ mơ màng màng bị người ta "ăn sạch", vốn nghĩ dù thế nào cũng phải chịu trách nhiệm.
Ai ngờ người phụ nữ kia còn sợ anh bám lấy, bảo anh đừng có mà ăn vạ cô, rồi phủi mông bỏ đi mất dạng.
Sau này tìm hiểu anh mới biết về phong tục của làng mẫu hệ Na Sở. Nói cách khác, anh bị một "lão lưu manh" sàm sỡ, rồi cô ta còn nắm thóp anh là người ngoại tỉnh để bắt anh ngậm bồ hòn làm ngọt!
Cố Diễm nhớ lại vẫn thấy uất ức, cũng vì chuyện đó mà anh luôn sợ hãi phụ nữ.
"Ba nó à, trước đây là em không hiểu chuyện. Anh có tha thứ cho em hay không cũng được, nhưng đứa trẻ vô tội. Nó từ nhỏ đã nhớ anh, câu đầu tiên biết nói là "ba đâu rồi", nó toàn bị trẻ con trong thôn bắt nạt là đứa không ba. Em thực sự không đành lòng nên mới đưa nó đến tìm anh, hu hu hu..."
Cố Diễm nhìn người phụ nữ đang che mặt thút thít, trong lòng thầm nghĩ đúng là lòng dạ đàn bà.
"Đứa trẻ không ba? Theo lệ làng cô, không có mẹ mới gọi là con hoang chứ?"
Thời Chi Nhan sững sờ, quên cả việc giả vờ khóc. Cô vội cúi đầu nháy mắt ra hiệu cho con trai.
Chiêu Muội hiểu ý, càng ôm chặt đùi Cố Diễm mà gào to hơn:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



