Ngay sau đó, tác dụng của thuốc tê ập đến mãnh liệt. Ý thức của cô bắt đầu mơ hồ, rồi nhanh chóng tan rã hoàn toàn vào bóng tối…!
Đến khi cô lờ mờ tỉnh dậy lần nữa, cảm giác đầu tiên ập đến là sự đau đớn, rệu rã tột cùng chạy dọc khắp toàn thân, như thể xương cốt vừa bị tháo rời ra vậy.
Nhưng rất nhanh sau đó, sự đau đớn bị thay thế bằng một phen kinh ngạc tột độ. Cô phát hiện mình không còn nằm trong chiếc kén thí nghiệm quen thuộc nữa, mà lại đang nằm sóng soài trên một sàn nhà lạnh băng.
Ngay bên cạnh cô, một khúc dây điện từ đâu rơi xuống, vẫn còn đang treo lủng lẳng, đung đưa trong không trung.
Cô ngơ ngác đảo mắt nhìn quanh cách bài trí của căn nhà này. Nơi đây tuy nhìn rất sạch sẽ, sáng sủa nhưng hoàn toàn trống vắng, không hề có một chút cảm giác kỹ thuật khoa học hay công nghệ cao nào cả. Ngược lại, từ góc tường đến trần nhà, đâu đâu cũng ngập tràn một hơi thở niên đại vô cùng nồng đậm, cổ xưa.
Trong lòng cô dâng lên một sự hoài nghi lẫn kích động: Lẽ nào cuối cùng cô cũng thành công xuyên không rồi?
Ngay vào lúc cô còn đang tò mò, chăm chú quan sát mọi thứ xung quanh để xác thực suy nghĩ của mình, thì từ phía cánh cửa, một giọng nói đầy vẻ khó tin bỗng dưng vang lên.
“Tần Tư Ương, đừng tưởng cô quay về là có thể lấy đi thứ gì từ cái nhà này? Tôi không sợ nói cho cô biết, mọi thứ ở đây đều thuộc về tôi, tôi có thể bắt cô cút về khu quặng dơ bẩn đó làm con chuột thối bất cứ lúc nào.”
Tần Trinh Trinh đắc ý cảnh cáo, giọng nói chứa đầy vẻ khiêu khích.
Tư Ương nhìn cô gái không hề có ý tốt trước mặt, lại nhìn gương mặt xa lạ của mình trong chiếc gương đứng bên cạnh.
Thông qua ký ức không ngừng tuôn vào trong đầu, rất nhanh đã làm rõ tình huống hiện tại của mình.
Tuy cơ thể của cô không xuyên việt tới, nhưng linh hồn đã xuyên qua rồi.
Cô xuyên vào trong một quyển truyện niên đại từng đọc.
Bối cảnh thời gian là thành phố Bắc Kinh năm 1968.
Hơn nữa thiếu nữ xuân thì vừa tròn mười tám cùng tên không cùng họ với cô là con gái ruột được nhà họ Tần tìm về từ khu quặng vào ba năm trước.
Không sai, cô xuyên sách thành thiên kim thật thất sủng.
Mà cô gái tâm cơ giỏi ngụy trang, trước sau hai bộ mặt trước mắt này là con gái nuôi mà vợ chồng nhà họ Tần nuôi lầm mười tám năm, Tần Trinh Trinh.
Mười tám năm trước, mẹ Tần sinh con gái ở bệnh viện nhưng lại bị sản phụ ở cùng phòng bệnh Triệu Hà Hoa dùng thủ đoạn đánh tráo hai đứa trẻ.
Nguyên nhân chính là gia cảnh nhà họ Tần tốt, mà chồng của Triệu Hà Hoa lại vừa bị bắt vào tù không lâu trước đó.
Để con gái mình có thể sống cuộc sống tốt đẹp, Triệu Hà Hoa nhẫn tâm bế nguyên chủ, người vốn nên ăn sung mặc sướng quay về căn nhà tan hoang xơ xác.
Sau khi chồng bị phán chung thân, hai mẹ con bị đuổi ra khỏi căn nhà cũ, đến khu quặng sống.
Từ đây, số mệnh của hai cô gái bị tráo đổi, nguyên chủ vốn nên vô ưu vô lo ở Bắc Kinh lại nhặt than, trộm than gian nan sống qua ngày ở khu quặng gian khổ.
Mà Tần Trinh Trinh vốn dĩ nên chịu đựng mọi thứ này lại được cưng chiều thành công chúa dưới sự bảo bọc của cha mẹ và các anh trai nhà họ Tần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)