Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thẩm Kinh Hàn nhìn cô nằm sấp trên chăn, vỏ chăn quân dụng màu xanh lá càng làm tôn lên khuôn mặt nhìn nghiêng trắng ngần của cô, làn da trắng hồng, có điều tư thế ngủ thì hơi... khó coi.
Thẩm Kinh Hàn giật giật mi tâm, cái nết ngủ này chẳng ăn nhập gì với tính cách văn tĩnh của cô cả.
"Tôi mang bữa sáng tới, lúc nào dậy cô hâm nóng lại rồi hẵng ăn." Thẩm Kinh Hàn không nghe thấy tiếng trả lời, nhưng vẫn bồi thêm một câu.
"Hoặc là cô không ăn thì đợi trưa tôi mang cơm trưa qua gói luôn thể, tôi ăn giúp cô phần bữa sáng này luôn đấy."
Giọng anh lạnh lùng, vang lên rõ mồn một trong căn phòng, nhưng một lát sau anh day day thái dương. Thôi bỏ đi, anh so đo với một cô gái đang ngủ say làm gì, người ta có nghe thấy gì đâu.
Thế là Thẩm Kinh Hàn không nán lại lâu, đi thẳng ra về. Lúc đi, anh còn tiện tay thay than tổ ong ở cửa giúp cô.
Lúc này đang là sáng sớm, mọi người trong khu tập thể nhìn thấy cảnh này đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tám chuyện.
"Sáng nay tôi đưa con đi nhà trẻ, có tán gẫu với bà kia một lúc. Ôi trời, đừng nhìn Lâm Thư Dung là dân từ vùng sâu vùng xa, nhưng người nhà cưng chiều lắm đấy. Nghe đâu hồi học đại học ở Bắc Kinh, người nhà còn đặc biệt thuê nhà và thuê cả bảo mẫu hầu hạ."
Người kia nghe xong thì khiếp vía: "Thật hay đùa đấy? Thảo nào trông da dẻ mịn màng thế, hóa ra người nhà nuôi như thiên kim tiểu thư, thuê cả bảo mẫu chăm sóc, tốn kém biết bao nhiêu."
"Chứ còn gì nữa, nghe nói là vì cô ấy không biết giặt quần áo, không biết dọn dẹp việc nhà, người nhà sợ cô ấy không tự chăm sóc được bản thân nên mới thuê người. Nhà cô ấy đông người, mấy đời mới có mụn con gái duy nhất, chẳng phải cung phụng như trứng mỏng sao."
"Thảo nào tôi thấy Đoàn trưởng Thẩm ngày nào cũng mang đồ ăn tới, xem ra là biết cô vợ mới này nhõng nhẽo, không mang tới thì khéo người ta chết đói cũng nên."
"Ha ha ha ha, bà nói chuyện hài hước thật."
"Lần đầu tiên tôi thấy nhà nông dân mà nuôi con kiểu đấy. Hồi bé nhà tôi nghèo, năm sáu tuổi đã phải theo ra đồng làm việc rồi, đâu như cô ấy, học đại học rồi còn phải thuê người chăm sóc."
"Thế nên đấy mới là sự khác biệt giữa chúng ta và cô ấy. Bà nhìn cái tay chưa từng làm việc nặng kia, nhìn cái mặt kia xem, rồi nhìn lại bọn mình, đứng cạnh nhau cô ấy cứ như minh tinh trong họa báo ấy."
Có người ghen tị nói: "Đẹp thì có mài ra mà ăn được không, việc cũng chẳng biết làm, ai mà thèm lấy. Theo tôi thì ly hôn là tốt, cưới cái cô nàng tiểu thư ẻo lả thế này về nhà, có mà mất mặt chết."
Dứt lời, mọi người im lặng. Đặc biệt là mấy cậu lính trẻ còn ở trong khu tập thể nghe thấy thế thì đều thầm nghĩ trong bụng:
Cũng chẳng mất mặt đâu, có cô vợ xinh đẹp thế dẫn ra ngoài oách xà lách ấy chứ. Nhưng đúng là nuôi không nổi thật, riêng cái khoản thuê người giúp việc thôi, ai mà cáng đáng cho nổi?
Muốn đẹp thì phải trả giá, bọn họ cũng không có bản lĩnh nuôi một đóa hoa trong lồng kính như thế.
Cứ thế, mấy lời đàm tiếu về Lâm Thư Dung càng lan truyền mạnh mẽ, tam sao thất bản ngày càng thái quá, nhưng khổ chủ thì vẫn đang say giấc nồng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)