Sa mạc hoang vắng, giữa trưa, sa mạc nóng như thiêu như đốt, đi được một đoạn, Lâm Thư Dung cảm thấy mình sắp chết đến nơi, chết ở trên con đường đến quân khu để ly hôn.
Hai mươi năm trước, cô xuyên không đến thế giới này, sinh ra đúng vào năm 1960, trong một thời không hư cấu.
Trong xã hội trọng nam khinh nữ còn có chút nam quyền này, Lâm Thư Dung đã xuyên vào một gia đình tốt.
Nhà họ Lâm ba đời đều là con trai, tất cả các con cháu trai lấy vợ cũng đều sinh ra con trai.
Người khác đều ghen tị, chỉ có nhà họ Lâm là có nỗi khổ không nói thành lời, trong nhà toàn con trai chạy nhảy khắp nơi, quan trọng là còn nghịch ngợm, cả nhà lúc nào cũng ồn ào, điều này càng thể hiện rõ sự khao khát có một cô con gái của nhà họ Lâm.
Cũng chính ngày hôm đó, Lâm Thư Dung vì chơi game cả tuần, thức đêm nên đột tử, xuyên đến đây.
Cô mang linh hồn của một người trưởng thành, từ nhỏ đã ngoan ngoãn hiểu chuyện, được cả nhà yêu thương, trong gia đình nghèo khó này, cô được nuôi nấng như một thiên kim tiểu thư.
Từ nhỏ chưa từng phải làm việc gì, ngay cả nắng gia đình cũng không cho cô phơi, sợ con nóng nực khó chịu, chỉ quét nhà thôi mà cả nhà đã xót.
Trong khi nhà người khác nghèo đến nỗi không có gì ăn, Lâm Thư Dung ngày nào cũng được ăn ba quả trứng gà, không thiếu bữa nào, mười ngày lại được ăn thịt một lần. Trong khi người khác phải ăn cháo loãng thì cô đã được ăn cơm trắng.
Cha cô là con út trong gia tộc, trên ông còn có ba người anh trai nên khi Lâm Thư Dung ra đời, bác cả đã 60 tuổi, bác hai 55 tuổi và bác ba 48 tuổi.
Cha mẹ cô cũng sinh được năm người con trai, ai mà hiểu được chứ, cô có tới năm người anh trai quý giá biết bao.
Khi cô ra đời, anh cả đã 23 tuổi, anh hai 22 tuổi, anh ba 20 tuổi, anh tư 18 tuổi, anh năm 17 tuổi.
Hơn nữa, ba người anh đầu đều đã kết hôn và có con, ở nông thôn mà, kết hôn sớm, mọi người đều đã quen với việc đó.
Vì vậy, cô còn có mấy đứa cháu trai lớn tuổi hơn mình, tranh nhau chơi với cô.
Vì là con gái duy nhất, mấy chị dâu cũng tranh nhau chăm sóc cô em chồng này, dù sao ở nhà họ Lâm, con trai chạy đầy đất, không quý hiếm.
Nhà họ Lâm có biết bao nhiêu con cháu, cộng lại bao nhiêu là nhà, có thể tưởng tượng được việc sinh ra một cô con gái giữa một đám con trai thì quý giá đến nhường nào.
Dưới sự cưng chiều của mọi người, Lâm Thư Dung càng lớn càng xinh đẹp, để che giấu việc mình biết chữ, từ nhỏ cô đã tỏ ra vô cùng ham học.
Từ năm hai tuổi, cô đã theo học chữ với một thanh niên trí thức biết chữ trong thôn, lon ton theo một cậu ấm nhà tư bản học cả ngoại ngữ, thể hiện "tài năng" kinh người, còn được mệnh danh là thần đồng trong thôn.
Cô rất chột dạ, chẳng qua là do cô mở "hack bằng linh hồn người lớn" mà thôi.
Trong thôn có một thầy lang chân đất gia truyền, nghe nói tổ tiên còn từng làm ngự y, thấy cô thông minh nên nhất quyết nhận cô làm đệ tử, dạy cô bắt mạch từ năm ba tuổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

