Bởi vì có sự xuất hiện của Tiểu Phương, những lời nói của Tô Du hết lần này đến lần khác xỉa xói Ngô Quốc Chí, vì vậy trong suốt bữa ăn ba người không ai nói với nhau câu gì.
Ăn cơm xong, Tô Du lập tức kéo Nghiêm Tiểu Phương về văn phòng.
“Đồng chí Ngô Quốc Chí, cảm ơn anh vì bữa cơm hôm nay. Em với đồng chí Tiểu Phương phải đi làm, không thể ngồi nói chuyện thêm với anh được, dù gì công việc vẫn là quan trọng nhất mà.”
Ngô Quốc Chí cúi đầu nhìn xuống đống chén đũa hỗn độn trên bàn, cùng với cái túi trống không của mình, trong lòng bất giác chua xót.
Mấy lần đến tìm Tô Du, một câu nói hay ho cũng không nghe được, ngược lại còn phải đãi cơm nhiều lần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


