“Vị đồng chí này, xin cô hãy yên tâm, hôm nay chúng tôi sẽ làm rõ ràng chuyện này, nếu như đồng chí Ngô Quốc Chí thật sự phạm lỗi lầm này thì chúng tôi sẽ cân nhắc đưa anh ta đến đồn cảnh sát.”
Anh ta quay qua nhìn Tô Du ra sức chớp chớp mắt để Tô Du phối hợp với anh ta vượt qua ải này rồi tính tiếp.
Nhưng Tô Du coi như không nhìn thấy và nói với vẻ mặt đầy đau khổ: “Chia tay rồi sao? Chia tay lúc nào mà tôi lại không biết thế nhỉ? Mấy ngày trước chẳng phải anh còn tới đơn vị ăn cơm với tôi sao, những đồng chí trong công xưởng có thể làm chứng đấy. Ngô Quốc Chí, anh khiến tôi thất vọng quá, anh đã làm tổn thương trái tim của tôi, trước đó ủy viên Hồ nói với tôi, tôi vẫn chưa tin, không ngờ anh lại đối xử với tôi như thế. Anh nói tôi lười biếng, tính khí không tốt sao, những năm qua anh đến nhà tôi ăn cơm, anh lúc nào cũng nói muốn ăn thịt kho, tôi một miếng cũng không nỡ ăn, để mặc anh ăn hết. Thế mà anh còn bảo tôi háu ăn sao, anh đúng là mở to mắt nói dối mà.” Tất cả mọi người đều hướng ánh mắt về phía Ngô Quốc Chí.
Ngô Quốc Chí đỏ hết cả mặt và tức đến mức nói không nên lời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
