“Vì vậy Đại Chí à, em hãy cố gắng làm thật tốt, chị sẽ tìm cơ hội giúp em một phen, cái khác không nói, ít nhất cũng phải làm một chủ nhiệm hậu cần chứ.
Tô Đại Chí nghe thấy mà trong lòng nóng bừng cả lên, anh ta cũng có thể làm lãnh đạo sao? Chủ nhiệm hậu cần, trong xưởng phải quản biết bao nhiêu là thứ chứ, nhà ăn, nhà kho, nơi hậu cần…
Chủ nhiệm Tô…
“Được rồi, đừng nằm mơ nữa, bây giờ em chỉ là người trông giữ kho thôi.”
Tô Du trực tiếp mở miệng cắt ngang giấc mơ đẹp của anh ta và nghiêm túc nói với mấy đứa em trai em gái của mình: “Nhớ lấy, các em phải cố gắng cho chị, như thế chị mới tìm cơ hội cho các em đi lên được, tới lúc đó đừng có mà bê tha đấy, chị sẽ không lo nhiều nữa đâu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

