Nếu người đàn bà này đi náo loạn thật, chưa nói đến việc mất lòng cả Tôn Mẫn và Tô Du, mà công việc của anh ta cũng chẳng biết còn giữ được hay không.
"À ừm, ở đây tôi có ít tiền lẻ. Dù sao sau này chúng ta cũng là người một nhà, tiền này cô cứ cầm đi tiêu vặt ha."
Nói rồi, anh ta lòng đau như cắt, mò một đống hào lẻ từ trong túi áo ra, cộng lại cũng chỉ khoảng hai ba đồng.
Lưu Mai thấy thế, mặt sưng lên như bị đau răng: "Ôi, cho trẻ con đấy à. Tiền tiêu vặt của em chồng tôi cũng không chỉ có từng này đâu nhé. Thể diện của anh cũng chỉ ngang giá với chút tiền này thôi à?"
"...Tôi chỉ có từng này."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)