-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
Tui bị kẹt chân lúc 3,4 tuổi , giờ 28 rồi mà cái sẹo vẫn còn nguyên
Hồi nhỏ mình cũng bị kẹt chân và bánh xe đạp
Ôi, lúc còn nhỏ mình cũng theo mẹ đi làm. Mẹ mình hồi đầu dạy lớp xoá mù chữ, sau thì là giáo viên tiểu học. Mẹ đi dạy thì cõng mình đi theo. Mẹ dạy học thì mình ngồi chơi trên bàn học của mẹ, lắm lúc còn bị ngã xuống nữa. Giờ ra chơi có các anh chị học sinh của mẹ chơi với mình, bế mình chạy nhảy khắp nơi. Lớn hơn xíu thì ngồi chung hàng ghế, giả vờ nghe giảng với các anh chị. Mình ở vùng núi, kinh tế khó khăn k mua đc xe đạp, mà cũng k có đường để đạp xe, toàn là mẹ cõng đi. Lớn hơn thì đoạn nào dễ đi mẹ sẽ cho mình tự bước... Tuổi thơ lớn lên trên lưng mẹ, trong tiếng giảng bài của mẹ... Giờ lớn rồi thì chỉ ấn tượng một số chi tiết, đa số là nghe từ các cô chú anh chị đã từng học với mẹ... Thương mẹ lắm.