Hơn nữa, ai cũng biết rằng, đất đen ở vùng Đông Bắc được mệnh danh là vùng đất màu mỡ nhất châu Á. Những loại cây trồng không thể phát triển tốt ở đây, chẳng lẽ ở nơi khác lại càng không thể phát triển tốt hơn sao?
Nhưng chỉ với số khoai lang này cũng đủ để giải quyết vấn đề lương thực cho gia đình Minh Tử trong năm tới. Ông nội và bố mẹ đã rất hài lòng với thành quả thu hoạch này. Dù sao sản lượng cũng cao hơn ngô rất nhiều. Vui đến mức cả đêm không ngủ được, bọn trẻ cũng theo đó mà phấn khởi, không phải chịu đói nữa, ai mà không vui chứ.
Mẹ Minh Tử suy nghĩ nhiều, lại sợ nhà mình thu hoạch tốt sẽ bị người khác ghen tị. Bà lo lắng không yên suốt mấy ngày, cuối cùng được trí thức Tống an ủi, không sao đâu, sản phẩm thu được từ mảnh đất tự canh của mình, là điều hợp tình hợp lý, không ai có thể nói gì được. Sau đó, khi mang 100 cân khoai lang đến cho nhà dì hai, đội trưởng Cao cũng nói không sao. Đất tự canh là do nhà nước cấp, không trộm không cướp, trồng gì cũng là do mình quyết định. Chẳng lẽ lại không cho phép người ta trồng trọt giỏi hay sao?
Dù vậy, mẹ Minh Tử vẫn đề phòng. Khi khoai lang vừa mới thu hoạch, phát hiện sản lượng khá lớn, bà đã đổi thành ban ngày thu một phần nhỏ, ban đêm thu phần lớn. Sau đó, bà nghiêm khắc dặn dò bọn trẻ trong nhà, tuyệt đối không được để lộ tin tức, ai hỏi đến thì cứ nói thu được hơn 1.000 cân. Phần lớn khoai lang thu về đều được thái lát phơi khô rồi xay thành bột. Như vậy vừa dễ cất giấu, cũng không dễ dàng đoán được sản lượng cụ thể. Nhưng bánh làm từ bột khoai lang thực sự không ngon chút nào. Minh Tử cũng chưa từng nghe nói, khoai lang còn có thể ăn như vậy...
Lương thực bị thu hết, Tết cũng chẳng còn gì để ăn mừng. Ai còn tâm trí đâu mà chuẩn bị Tết, đón Tết nữa chứ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


