Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 60: Cô vợ nhỏ xinh đẹp, mềm mại Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Trở lại phía Hứa Vãn Tú, vừa bước ra khỏi cổng có hai quân nhân canh giữ, cô liền thử giao tiếp bằng ý thức với hệ thống trong đầu: "Hệ thống ơi, tôi vừa nghe thấy tiếng nhắc nhở, được thưởng 190g gạo phải không? Tôi phải nhận số gạo này ở đâu ạ?"

Đây là chuyện liên quan đến bữa ăn tối của cô, nên Hứa Vãn Tú không thể không sốt ruột.

Hệ thống đáp lại trong biển ý thức: "Ký chủ cứ yên tâm, chúng tôi là hệ thống chính quy, luôn công bằng, minh bạch, tuyệt đối sẽ không nuốt phần thưởng của ký chủ. 190g gạo đã được chuyển vào gói quà của hệ thống, ký chủ chỉ cần niệm thầm 'lấy ra gạo' trong lòng là có thể nhận được."

"Được rồi, tôi biết rồi, cảm ơn hệ thống." Hứa Vãn Tú thầm đáp trong lòng, cô định về đến nhà rồi mới kiểm tra số gạo này.

Lúc này đúng là giờ ăn trưa, các chiến sĩ sau buổi huấn luyện đều xuống nhà ăn, các bà vợ và trẻ con cũng ở trong nhà ăn cơm. Dọc đường đi cô không gặp mấy người.

Từ hành lang đi lên tầng 3, Hứa Vãn Tú nghe rõ tiếng chén đũa va chạm, tiếng các bà vợ thúc giục con ăn cơm, tiếng trẻ con nô đùa. Đủ mọi sắc thái cuộc sống, nhưng tất cả đều chẳng liên quan đến cô. Cô đi thẳng lên tầng 3, mở cửa nhà, bước vào.

Vừa vào nhà đã cảm thấy mát mẻ hẳn. Hứa Vãn Tú ngồi xuống chiếc ghế sofa gỗ, chẳng kịp nghỉ ngơi đã vội vàng thầm niệm trong lòng: "Lấy ra gạo." Giây tiếp theo, trong tay cô đột nhiên xuất hiện một gói quà, trọng lượng rất nhẹ. Hứa Vãn Tú vội vàng mở gói ra và nhìn vào bên trong.

Một màu trắng tinh.

Cô mở rộng miệng gói ra, lúc này mới nhìn rõ mồn một những hạt gạo bên trong, từng hạt rõ ràng, tròn đầy, mờ ảo còn ngửi thấy mùi thơm của gạo.

Đây là loại gạo tốt nhất, Hứa Vãn Tú thầm nghĩ. Cô cầm gói gạo vào bếp, đổ hết số gạo trong gói vào chum. Làm như vậy cũng tiện cho việc lấy gạo sau này.

Khi toàn bộ số gạo trong gói đã rơi hết vào chum, một cảnh tượng kỳ diệu đã xảy ra: Hứa Vãn Tú tận mắt thấy chiếc gói biến mất không dấu vết, giống như lúc nó đột nhiên xuất hiện vậy, thật thần kỳ.

Cô đại khái đã hiểu ra, trừ những phần thưởng được hệ thống cung cấp rõ ràng, tất cả những vật phẩm hệ thống thừa ra đều sẽ bị thu hồi.

Nhìn chum gạo miễng cưỡng nâng lên thành một tầng mỏng dính, Hứa Vãn Tú lại chìm vào suy nghĩ. Tối nay có gạo ăn rồi, nhưng còn đồ ăn thì sao? Cô biết tìm rau xanh ở đâu bây giờ?

Về phần Trương Thúy Hoa và Trần Thu Nguyệt mà cô gặp lúc ra ngoài, giỏ tre của họ toàn là rau xanh mới hái. Đó là rau họ tự trồng. Mỗi gia đình quân nhân đều được chia một mảnh đất nhỏ. Những gia đình ở nhà cấp bốn thì đất ở ngay trước cửa, còn những người ở tầng trên như cô thì đất nằm ở một khoảnh trống cách đó không xa. Các chị em quân nhân ở đây cũng tận dụng mảnh đất này để trồng rau.

Vì ở quân khu, mua thịt mua rau đều phải có phiếu và tiền, mà nhiều người hàng tháng còn phải gửi tiền về quê, nên tiết kiệm được chút nào hay chút đó. Còn Triệu Quốc Cường trước đây sống một mình, ăn uống đều giải quyết ở nhà ăn nên mảnh đất đó cũng bỏ không. Sau này nguyên chủ đến, cô ta cũng chẳng phải người thích trồng rau, nên giờ tự nhiên không có rau xanh để hái.

Hứa Vãn Tú nghĩ, rồi đột nhiên mắt sáng bừng. 190g gạo nấu thành cơm được khoảng bốn chén, đủ cho cô và Triệu Quốc Cường ăn, thậm chí còn dư nữa.

Cô lấy một nắm gạo nhỏ từ chum, cho vào chén rồi bưng ra cửa. Cô đi đến căn nhà bên phải mình và gõ cửa.

"Chị Triệu ơi, chị có nhà không ạ?" Hứa Vãn Tú gọi. Nhà đối diện cô là Trương Thúy Hoa, nổi tiếng hay soi mói, nhiều chuyện, lại còn không ưa nguyên chủ. Còn chị Triệu ở bên phải lại là người hiểu chuyện, sẽ không chủ động làm khó nguyên chủ, đôi khi còn cười chào hỏi.

"Kẽo kẹt" một tiếng, cánh cửa mở ra. Một người phụ nữ một tay ôm con đứng ở cửa, thấy là Hứa Vãn Tú thì ánh mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên, rồi vẫn cười hỏi: "À Vãn Tú đấy à, có chuyện gì không em?"

"Chị Triệu ơi, em vừa có ít gạo ngon. Chị có muốn đổi chút cho em bé nấu cháo ăn không ạ? Cho em một, hai củ cải trắng là đủ rồi." Hứa Vãn Tú thành thật nói. Cô nhớ là con chị Triệu còn nhỏ, đúng lúc cần gạo ngon nấu cháo. Hôm trước cô còn nghe chị Triệu than thở với người khác là không đổi được gạo ngon.

Trên thị trường chỉ có gạo lứt, còn gạo trắng ngon không chỉ cần phiếu gạo mà còn đắt nữa. Rau xanh thì tự nhà trồng, sẽ rẻ hơn nhiều. Hứa Vãn Tú biết chị Triệu cũng có trồng rau nên yêu cầu này rất hợp lý.

Chị Triệu nhìn chén gạo nhỏ Hứa Vãn Tú đưa qua, thấy gạo trắng bóng, hạt tròn đầy, trong số những loại gạo ngon chị từng thấy thì đây cũng thuộc loại thượng hạng. Chị ngạc nhiên khi Hứa Vãn Tú chủ động đến làm hòa, vì trong mắt chị Triệu, vụ trao đổi này rõ ràng là nhà mình được lợi.

Người lớn còn chưa kịp phản ứng, đứa bé con lại thật thà nhất. Em bé trong tay chị Triệu nhìn thấy chén gạo, vươn tay muốn với lấy. Chị Triệu vội vàng nắm tay nhỏ của bé lại, ngẩng đầu cười với Hứa Vãn Tú:

Cô nghiêng người đứng chờ ở cửa nhà chị Triệu, mơ hồ nghe thấy tiếng la hét của các gia đình khác trong cùng tầng, tiếng trẻ con ồn ào. Cuộc sống nhộn nhịp, nhưng tất cả đều không liên quan đến cô.

Không lâu sau, chị Triệu bước ra, lần này không bế em bé mà bưng hai củ cải trắng đưa cho Hứa Vãn Tú: "Em gái Vãn Túi, hai củ cải trắng này chị vừa hái sáng nay, tươi lắm đấy."

"Vâng, trên này còn đọng sương đây, cảm ơn chị Triệu ạ" Hứa Vãn Tú nhận lấy hai củ cải trắng không nhỏ, cảm ơn chị Triệu lần nữa rồi mới quay về nhà. Cô tinh ý phát hiện cửa nhà đối diện mình đột nhiên khóa lại, đoán ngay là Trương Thúy Hoa đang lén nghe ngóng.

Cô cố ý cười lạnh một tiếng, rồi vào nhà đóng cửa lại.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc