"Này, mặt trời đã lên cao đến mông rồi mà bên trong vẫn im ắng thế kia, đúng là có tiếng lười thật đấy."
"Thôi đi bà ơi, bà nói mấy cái này làm gì. Ngày nào cô ta chẳng vậy, suốt ngày chỉ biết sột soạt đồ ăn, chứ việc nhà thì chẳng động tay động chân tí nào."
Người phụ nữ nói giọng đặc sệt, nghe rõ chất địa phương, hừ lạnh: "Hôm qua tôi nghe chồng tôi nói, Triệu đoàn trưởng hôm nay về rồi đấy. Nếu mà nhìn thấy cảnh nhà cửa thế này, chắc chắn phải dạy cho một bài học ra trò."
"Cái đó thì đương nhiên rồi, nhà cô ta chắc tiêu hết sạch đồ ăn rồi. Triệu đoàn trưởng về mà thấy cảnh đó, thể nào cũng tức điên lên cho mà xem." Người phụ nữ còn lại nói giọng nhẹ nhàng hơn nhiều, nhưng nội dung lời nói lại đầy vẻ châm biếm, còn có vài phần hóng chuyện nữa chứ.
Tiếng bước chân li ti của hai người xa dần, rồi biến mất hẳn ở hành lang dài. Nơi đây lại trở về vẻ tĩnh lặng vốn có.
Hứa Vãn Tú khẽ động hàng mi dài, chậm rãi mở mắt. Đập vào mắt cô là một mảng tối. Cảm nhận được hơi nóng hầm hập trên cánh tay, cô từ từ ngồi dậy, di chuyển đến chỗ tối hơn, lúc này mới bỏ tay xuống.
Đầu óc choáng váng. Khi vừa mở mắt, tầm nhìn còn mờ mịt, phải một lúc lâu sau mới dần rõ ràng và sáng sủa hơn, nhìn rõ mọi thứ trong phòng.
Trước mặt cô, cách khoảng ba bốn mét, là bức tường vôi trắng. Ở góc bên phải có một chiếc tủ quần áo gỗ cũ kỹ. Hứa Vãn Tú cúi đầu nhìn nơi mình đang ngồi, đó là một tấm phản gỗ cứng đanh, chỉ trải tạm một tấm ga giường màu xám xịt.
Giữa hè oi bức, chỉ trong chớp mắt, mồ hôi li ti đã lấm tấm trên cổ Hứa Vãn Tú, theo đường cong duyên dáng chảy xuống rồi lặng lẽ thấm vào cổ áo.
Tuy nhiên, lúc này Hứa Vãn Tú hoàn toàn không để ý đến những điều đó. Tâm trí cô tràn ngập sự kinh ngạc trước khung cảnh xa lạ này.
Căn phòng cũ kỹ như vậy, chiếc ga trải giường màu xám xịt nhạt nhẽo này... Nhìn quanh mọi thứ xa lạ, trong lòng Hứa Vãn Tú bất chợt hiện lên một suy đoán hoang đường.
Ngay lập tức, cái đầu vốn đang choáng váng của cô bỗng đau nhói từng cơn, như thể vô số ký ức đang ùa về.
Vô vàn hình ảnh hiện lên trong đầu cô, liên tục xoay vần, thay đổi chóng mặt. Thế nhưng Hứa Vãn Tú lại nhìn rõ mồn một tất cả, đầu óc cô dường như đã tiếp nhận hết những ký ức này, chỉ cần nhìn thấy một hình ảnh trong đó là cô có thể lập tức nhớ ra ngọn nguồn của câu chuyện.
Một lúc lâu sau, Hứa Vãn Tú đứng dậy, bước ra khỏi phòng. Cô nhìn bộ bàn ghế cũ kỹ trong phòng khách, rồi đi vào bếp, quả nhiên thấy chén đũa bẩn thỉu nằm ngâm trong chậu nước.
Cô đã xuyên không, xuyên đến thập niên 60 trong một không gian song song, vào thân xác của "Hứa Vãn Tú" – một cô vợ tùy quân theo chồng ở quân khu phía Nam.
Nguyên chủ từ nhỏ đã được mẹ ruột nuông chiều, chẳng động tay động chân vào việc gì. Khi về quân khu sống một mình, cuộc sống của cô ta bừa bộn, không có chút nề nếp nào.
Hứa Vãn Tú chợt nhớ đến người đàn ông cô chỉ gặp một, hai lần trong ký ức – chồng của nguyên chủ, Triệu Quốc Cường.
Cô hồi tưởng lại cách hai người chung sống và thở phào nhẹ nhõm. Nguyên chủ và Triệu Quốc Cường là vợ chồng "hờ", chẳng liên quan gì đến nhau, vậy nên cô xuyên không đến đây cũng không cần tốn công xây dựng hình tượng của nguyên chủ làm gì.
Cuộc hôn nhân này nói ra cũng thật trùng hợp. Nguyên chủ vốn có người trong lòng, nhưng mẹ Hứa – người luôn yêu thương nguyên chủ – lại bất ngờ tỏ thái độ cứng rắn cấm cản hai người tiếp xúc, rồi vội vàng gán ghép nguyên chủ với Triệu Quốc Cường.
Triệu Quốc Cường cũng ngỡ ngàng về cuộc hôn nhân này. Hôn sự là do mẹ kế anh sắp đặt, nhưng anh nghĩ đã là đính hôn thì không thể hủy bỏ. Anh sẽ đối xử tốt với cô gái nhỏ đó.
Nhưng nguyên chủ lại là một người bướng bỉnh, dù đã lấy Triệu Quốc Cường nhưng trong lòng vẫn không quên được người mình thích, nhất quyết không cho Triệu Quốc Cường chạm vào cô. Triệu Quốc Cường vốn dĩ cưới cô vì trách nhiệm, thấy nguyên chủ không vui nên anh cũng không muốn miễn cưỡng. Cứ thế, hai người sống lạnh nhạt với nhau.
Ba tháng trước, nguyên chủ đến quân khu cũng là vì người mình thích đã kết hôn. Cô đau khổ tột cùng, mẹ Hứa thấy vậy không đành lòng nên giục cô đến bộ đội theo chồng.
Triệu Quốc Cường ra ga đón nguyên chủ, vừa đưa cô về ổn định chỗ ở thì anh nhận được nhiệm vụ và phải vội vàng đi ngay. Anh chỉ để lại một ít phiếu và tiền, đủ để nguyên chủ sống trong hai, ba tháng.
Nghĩ đến đây, bụng Hứa Vãn Tú bất ngờ kêu "ùng ục" rất rõ. Cô cúi đầu sờ bụng, đã đói đến cồn cào rồi. Nguyên chủ khi ở quân khu, không còn sự quản lý của mẹ Hứa, lại thêm chuyện tình cảm không suôn sẻ nên ăn uống chẳng hề kiêng dè. Trong cái thời buổi mà ai nấy đều phải chi tiêu tằn tiện, "bẻ đôi" từng đồng, mọi thứ đều phải sử dụng rất dè xẻn. Thế mà nguyên chủ lại dùng hết số tiền ăn ba tháng Triệu Quốc Cường đưa mà ăn uống thoải mái.
Tháng đầu tiên trôi qua thật sung sướng, cô lại không phải là người biết che giấu nên khiến mọi gia đình quân nhân trong khu tập thể đều ghen tị ra mặt. Nhưng đến hai tháng sau, chất lượng cuộc sống của nguyên chủ giảm sút trông thấy, mỗi bữa chỉ có thể ăn dè sẻn.
Và thế là, hôm qua cô ta chỉ uống chút nước cháo, chắc đói đến mức chịu không nổi nên đi ngủ sớm. Ai ngờ, một giấc ngủ ấy lại đưa cô ta "đi" luôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
