Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60: Cô Vợ Nhỏ Trốn Nhà Chương 28: Ông Làm Gì Thế? Có Thấy Phiền Không Hả?

Cài Đặt

Chương 28: Ông Làm Gì Thế? Có Thấy Phiền Không Hả?

Lý Đào Hồng không biết tính toán trong lòng con gái, bà cau mày định phân tích cho cô hiểu, nhưng lại bị chồng kéo nhẹ vạt áo.

Cơn tức trong lòng bà lập tức chuyển mục tiêu: “Ông làm gì thế? Có thấy phiền không hả?”

Lận Thắng Lợi vẫn tốt tính cười nói: “Chuyện này không cần vội. Dù sao đó cũng là chuyện của ít nhất một năm sau cơ mà, nếu thông gia đã suy nghĩ cho nhà ta, chúng ta cũng nên giữ chút thể diện cho người ta mới đúng.”

Lận Đình dịch người, dựa sát vào cha mình, rồi mới nở một nụ cười nịnh nọt với mẹ: “Đúng đó, đúng đó. Đợi một năm sau rồi hẵng bàn tiếp.”

Lý Đào Hồng bị dáng vẻ hoạt bát của cô chọc cười: “Con nhóc chết tiệt, con cứ lắm lời đi.”

Ngoài cửa.

Hồ Tú vốn định bưng bát sữa mạch nha đến cho con dâu bồi bổ, vô thức nghe thấy đối phương nói muốn để tang cho con trai bà ba năm.

Trong giây phút đó, nước mắt vốn tưởng cạn khô đã lập tức trào ra khỏi hốc mắt.

Bà sợ người trên nhà chính suy nghĩ linh tinh, bèn vội dùng tay áo lau khô.

Hồ Tú nghĩ, chắc Đình Đình thích thằng nhóc Tiếu nhà bà ấy lắm...

Một cô gái tốt như vậy, là con trai bà không có phúc.

Sau khi ăn

sáng xong...

Lận Đình từ chối sự giúp đỡ của cha, tự đun chút nước ấm rồi rửa bát.

Sau khi dọn dẹp xong nhà bếp, cô mới dẫn cha mẹ lên nhà chính.

Không ngoài dự đoán của cô, cô bị đủ loại câu hỏi bủa vây.

Có lẽ do cha mẹ, mẹ chồng và hai chú thím chồng đều có mặt, cũng có lẽ cô đã về, lời đồn tự khắc sụp đổ.

Thế nên hầu như mọi người chỉ tò mò về thế giới bên ngoài.

Đối với những thím, bác chưa từng đến thị trấn này mà nói, xe lửa hay thành phố Thượng Hải, đều là sự tồn tại mà họ không dám tưởng tượng.

Lận Đình cũng không ngại họ hỏi nhiều, cô tốt tình phổ cập kiến thức cho họ.

Mãi cho đến mười giờ, đến giờ nấu cơm trưa, mọi người mới lưu luyến đứng dậy rời đi.

Lúc gần đi, nhóm các thím các bác khen Lận Đình hết lời, nói lúc trước không biết, bây giờ mới phát hiện ra cô là cô gái tốt.

Tính cách tốt, dáng dấp xinh đẹp, vừa có học vấn vừa có tình có nghĩa.

Khen đến độ lỗ tai Lận Đình nóng lên, cha mẹ và mẹ chồng cô cười tít mắt.

Đợi nhóm người rời đi, Lận Thắng Lợi và Lý Đào Hồng mới xin thông gia cho phép con gái mình về nhà một chuyến.

Hồi sáng hai bên đã thống nhất xong chuyện này, nên Hồ Tú cười đáp: “Đúng là nên quay về nhà một chuyến. Hiếm khi quay về, con cứ ở lại nhà mẹ hai ngày.”

Lận Đình lắc đầu: “Tối con về ngay, mẹ một mình chăm hai đứa nhỏ thì vất vả lắm.”

Sau khi nói xong, không chờ mẹ chồng đáp lại, cô đi vào phòng ngủ lấy túi đồ nhỏ đã thu dọn từ tối qua ra.

Bên trong là quà cô mua từ thành phố Thượng Hải về cho người nhà

Cùng lúc đó.

Thành phố Dung.

Qua bốn tháng rưỡi.

Cuối cùng Hoắc Tiếu cũng hoàn thành nhiệm vụ quay về, cái giá phải trả là một vết đạn trên bả vai.

Anh không vội đến trạm y tế thay băng gạc, cũng không giải thích nguyên nhân với những đồng đội đang kinh ngạc vì anh chết đi sống lại, mà đi thẳng đến văn phòng của lữ trưởng để báo cáo nhiệm vụ.

Dù sao anh vẫn nóng lòng muốn liên lạc với gia đình. Tuy nói vì nhiệm vụ nên mới bất đắc dĩ phải giả chết, cũng là quyết định trong lúc gấp gáp.

Anh không quan tâm đến lời dặn của bác sĩ, cố gắng chịu đựng cơn đau rát từ bả vai, nhanh chóng chạy đi.

Thế nhưng anh không ngờ rằng, có người còn sốt ruột hơn mình.

Khi bóng dáng thon dài của người đàn ông vừa xuất hiện ở cửa văn phòng lãnh đạo, lữ trưởng Ngụy - người bị vợ già nhà mình dọa vài lần đã rốt ruột không chờ được mà chỉ chỉ điện thoại: “Mau, mau! Mau gọi điện thoại báo bình an đi, nếu không người vợ tốt của cậu sẽ chạy mất đó.”

Hoắc Tiếu: “...”

Lữ trưởng Ngụy không chú ý đến sự ngơ ngác và mờ mịt của cấp dưới, mà nở một nụ cười mỹ mãn rồi nói: “Thằng nhóc thối nhà cậu có phúc lắm, cô vợ kia của cậu rất yêu cậu.”

Nghe thấy những lời nói của lữ trưởng, ngoại trừ khó hiểu ra, Hoắc Tiếu còn cảm thấy mất tự nhiên.

Anh khẽ ho một tiếng: “Để cháu báo cáo nhiệm vụ với chú trước nhé?”

Nhắc đến chuyện này, lữ trưởng Ngụy lại cười: “Tôi cũng nắm được tình huống đại khái của nhiệm vụ rồi, mặc dù quá trình có chút gian khổ, thế nhưng cuối cùng cũng bắt được cái tên bụi đời ăn cây táo, rào cây sung kia... Việc báo cáo tạm thời không quan trọng, chút nữa quay về cháu viết một bản báo cáo chi tiết rồi nộp lên là được, trước mắt cháu vẫn nên gọi về báo bình an cho vợ cháu đi.”

Vốn anh cũng rất suốt ruột, thế nhưng hiện tại anh lại bị những lời nói của lãnh đạo làm cho hoang mang.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc