Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60: Cô Vợ Nhỏ Trốn Nhà Chương 20: Anh Đoán Trúng Rồi Chứ Gì?

Cài Đặt

Chương 20: Anh Đoán Trúng Rồi Chứ Gì?

Muốn đi sao không rủ anh ấy đi cùng?

Cô muốn khiến mọi người lo lắng chết hả?

Càng nghĩ càng giận!

Lận Vĩ đẩy người anh trai hiền lành đang cười ngơ ngác ra, nghiêm mặt đưa tay về phía em gái mình: “Nhảy xuống đây.”

Lận Đình nhìn đám đông đang chen lấn nhau, cũng nhập gia tùy tụy thả gói hàng xuống trước, sau đó bắt đầu nhảy ra khỏi cửa sổ.

Khi được anh trai đón lấy, đỡ xuống đất, còn chưa kịp nói chuyện thì trên gương mặt đã truyền đến cảm giác đau xót.

Lận Vĩ cởi gang tay ra, giơ một tay lên bóp mặt em gái rồi kéo ra ngoài: “Con nhóc chết tiệt kia, em có thấy mình quá đáng không hả? Anh còn tưởng em bỏ trốn đi tìm thằng kia rồi chứ?”

Lận Đình cũng có một người anh ruột, cô đứng thứ hai trong nhà, do mẹ cô vô tình mang thai, phải nộp tiền phạt mới được sinh ra.

Từ nhỏ đến lớn, cô đều bị anh trai bóp mặt thế này, cho nên cô đã quá quen thuộc với hành động này rồi.

Lần này, khi cảm giác đau đớn quen thuộc truyền đến, Lận Đình lập tức quên đi cảm giác xa lạ và xấu hổ, vô thức cau mày đập vào tay anh ấy một cái.

“Em có ý gì? Thằng kia là thằng nào?” Lận Minh đập vào tay em trai để anh ấy buông mặt em gái ra, không hiểu hai người đang nói chuyện gì mà thoạt trông có vẻ bí hiểm như thế.

Lận Vĩ chưa bao giờ cho người thứ hai nghe về những nghi ngờ trong lòng mình.

Bây giờ em gái cũng về rồi, anh ấy lại càng không có ý định nói ra.

Đôi mắt anh ấy cong cong: “Không có gì, em đùa thôi.”

Tuy ngoài miệng anh ấy nói vậy, thế nhưng ánh mắt anh ấy nhìn về phía em gái thì chẳng có vẻ gì là đùa giỡn cả.

Lận Đình: “...”

Có lẽ do đã quên đi nỗi bối rối ban đầu, cũng có thể do Lận Vĩ giống anh trai cô đến bảy, tám phần, thế nên Lận Đình không căng thẳng nữa, vì dù sao việc trái lương tâm kia cũng đâu phải do cô làm đâu.

Vì lẽ đó, cho dù sau khi anh hai biết mọi chuyện, có ý định tính sổ với cô đi nữa, cô cũng không sợ hãi, thậm chí còn có ý đập nồi dìm thuyền.

Dáng vẻ đó của cô khiến Lận Vĩ tức đến muốn đánh người.

Mà Lận Minh lại nhìn em trai và em gái mình với ánh mắt nghi ngờ, thế nhưng nhìn mãi một hồi lâu vẫn chẳng thể nhìn ra gì cả, anh ấy bèn khom người xách một túi hành lý của cô lên: “Được rồi, có ý thì nói sau đi, đứng đây chút nữa là đông cứng luôn đó.”

Vẻ ngoài của anh ấy không giống với em trai, em gái, anh ấy là đàn ông phương Bắc điển hình, cao to thô kệch, mày rậm mắt to, thoạt trông rất nam tính.

Bao quần áo nặng trịch đối với Lận Đình, thế nhưng Lận Minh lại có thể xách lên một cách dễ dàng.

Một cái tay khác của anh ấy cũng không rảnh rỗi, anh ấy tách hai đứa em ra, che chở em gái đi ra khỏi nhà ga.

Từ ga tàu thành phố Băng Thành về đến đại đội Hướng Dương còn phải lái xe thêm nửa ngày nữa.

Lúc nguyên chủ xuất phát, cô ấy phải đi bộ lên trấn trên, chờ trời sáng lại ngồi xe ba bánh lên thị trấn, rồi ngồi xe buýt từ thị trấn lên đến ga tàu Băng Thành.

Lận Đình vốn tưởng đường về cũng sẽ rắc rối như vậy.

Thế nhưng cô không ngờ rằng sau khi rời khỏi trạm xe lửa, cô đã được hai anh trai dẫn đến bên cạnh một chiếc xe jeep.

Chưa chờ cô kịp hỏi ra những thắc mắc trong lòng thì cửa ghế phụ của xe jeep đã bị người ta mở ra.

Vương Xuân Linh nhảy xuống xe, híp mắt đánh giá cô gái đứng bên ngoài - người đã khiến toàn bộ công xã người ngã ngựa đổ.

Bà ấy làm bí thư của công xã Hoắc Gia Trang chưa được hai năm, lúc trước mặc dù đã nghe nói trong đại đội Hướng Dương có một sinh viên đại học, thế nhưng đây là lần đầu tiên bà ấy được gặp cô.

Thẳng thắn mà nói, chẳng có gì đặc biệt cả.

Nếu nhất định phải kể ra một điều đặc biệt thì đó là làn da cô đen hơn phần lớn xã viên.

Nhưng nghĩ đến chuyện nhờ có đối phương, bà ta mới có thể được lãnh đạo cấp trên điểm tên khen ngợi thì Vương Xuân Linh cũng không quan tâm cô da đen hay da trắng nữa, mà lập tức tiến lên bắt tay cô, rồi cười nói: “Chào đồng chí Lận nhé! Chúng ta từng nói chuyện qua điện thoại rồi, tôi là Vương Xuân Linh. Tiểu đồng chí làm tốt lắm, toàn bộ công xã chúng ta đều tự hào về cháu.”

Lận Đình vừa biết được thân phận của người đến, đã bị sự nhiệt tình của bí thư Vương khiến cho kinh ngạc.

Chờ sau khi hiểu được ý nghĩa trong những lời nói của đối phương, đáy lòng cô chợt cảm thấy không vui.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc