Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Miêu Miêu vẫn luôn cúi đầu chơi búp bê chợt ngẩng đầu lên nhìn thằng em sinh đôi, cô bé không hiểu lời nói dối thiện ý của người lớn, mà nói thẳng luôn: “Quả Quả tè dầm mà.”
Bị chị gái nói thẳng như thế, Quả Quả vừa được dỗ dành lại xụ mặt, mím chặt môi.
Hai nhà không ở gần nhau, một nhà đầu thôn, một nhà giữa thôn, hơn nữa ngoài trời còn đổ tuyết lớn, cho dù có đến hóng chuyện cũng đâu cần nhiệt tình thế này?
Hồ Tú cũng không hiểu vì sao cô ta cứ đến mãi thế, thế nhưng người đến là khách, bà ấy cũng không thể đóng cửa không tiếp được, bèn ra hiệu cho em dâu ra mở cửa.
Đối với những người thích hóng chuyện này, Trần Quế Lan sẽ không cho sắc mặt tốt.
Bà ta mở cửa ra, hếch mắt lên, đánh giá người đến từ trên xuống dưới.
Mãi đến khi đối phương sắp đông cứng người lại, bà ta mới chậm rãi tránh sang một bên nhường đường cho đối phương vào nhà: “Là nhóc Cầm à? Thím Tú của cháu ở nhà đây, cháu vào đi.”
Vương Tú Cầm vờ như không thấy vẻ không vui của Trần Quế Lan, nhanh chóng đi vào nhà.
Cô ta đứng ngoài lạnh quá lâu, thế nên vừa vào nhà, đã bị sự chênh lệch nhiệt độ giữa trong và ngoài nhà kích thích, hắt xì một tiếng.
Thấy vậy, Hồ Tú còn chưa kịp cau mày, Trần Quế Lan đã nghiêng người né tránh.
Bà ta không những liên tục lùi về sau hai bước, mà còn nghiêng người ôm đứa bé vào trong ngực tránh cho bị dính nước mũi của cô ta, rồi cất tiếng mất hứng: “Nhóc Cầm, cháu có chuyện gì thế? Bị cảm mà còn chạy đến đây, cháu không biết cơ thể chị dâu thím không khỏe, trong nhà còn có hai đứa trẻ con à?”
“Không phải cảm đâu, cháu chỉ bị sự chênh lệch nhiệt độ kích thích chút xíu thôi, nếu bị cảm thật, cháu cũng không dám đến.” Vương Tú Cầm không phải cô gái hai mươi tuổi thật sự, cô ta đã đấu trí đấu dũng với nhà chồng hơn mười năm, hoàn toàn không để ý đến hai câu nói không đau không ngứa như vậy.
Cô ta cởi áo khoác ngoài ra rồi treo lên cái giá cạnh cửa, tự giải thích cho mình hai câu rồi nhấc chân định đi vào phòng.
Ai ngờ, Trần Quế Lan lại tiếp tục đưa tay cản đường: “Ôi, ôi, ôi, một cô gái như cháu, sao lại lôi thôi thế hả, vào nhà cũng không biết lau sạch giày dép đi đã, đừng có giẫm bẩn nhà chị dâu tôi.”
Nụ cười trên gương mặt Vương Tú Cầm cứng đờ, cô ta đưa mắt nhìn chân mình.
Thật ra giàu cô ta không quá bẩn, ban nãy khi đứng bên ngoài, trước khi gõ cửa cô ta đã gạt hết tuyết ở đế giày rồi.
Nghĩ đến đây, cô ta lại đưa mắt nhìn về đôi giày của thím Quế Lan... Đúng là rất sạch sẽ, sạch hơn cô ta nhiều.
Nhưng mà gần đây cô ta vẫn luôn vào nhà kiểu này, mọi khi không nói, sao hôm nay cứ đâm chọc suốt thế?
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, sàn nhà thật sự rất sạch sẽ. Ngoài nhà của lão bí thư ra thì đây là ngôi nhà duy nhất trong thôn được lát gạch đỏ.
Chậc, chậc, chậc... nhà họ Hoắc thật sự giàu có. Không nói đến hơn mười đồng trợ cấp mỗi tháng của Hoắc Tiếu, chỉ riêng dì Tú đã có tay nghề đỡ đẻ nổi tiếng mười dặm tám thôn, cũng kiếm được rất nhiều tiền.
Quan sát phong cách trang trí trong nhà, e rằng điều kiện nhà cán bộ trong thành phố cũng chỉ được đến thế này mà thôi.
Dù cô ta có sống thêm mười năm nữa, cô ta cũng chưa gặp gia đình nào có nhiều tiền hơn nhà họ Hoắc.
Nghĩ đến đây, cô ta lại thầm nghĩ: nếu cô ta có thể thành công gả vào nhà họ Hoắc, những thứ tốt này đều sẽ thuộc về cô ta, chút không vui trong lòng Vương Tú Cầm nhanh chóng tan thành mây khói.
Không những vậy, cô ta còn áy náy lùi về ngoài cửa, cẩn thận lau sạch đôi giày.
Trần Quế Lan: “...”
Lòng dạ Trần Quế Lan chỉ to cỡ đầu mũi kim, bà ta cảm thấy bản thân bị phớt lờ, nên lông tơ khắp người dựng đứng lên, lập tức tiến vào trạng thái chiến đấu.
Mà Vương Tú Cầm không hề biết rằng mình đang bị nhắm đến, lần thứ hai bước vào nhà.
Mãi đến khi cái mông thành công đặt xuống ghế, cô ta mới lục lọi trong túi lấy ra hai viên kẹo cứng, mỉm cười đưa đến gần miệng cậu bé: “Đây là Quả Quả đúng không? Dì mang kẹo cho con này.”
Trần Quế Lan giơ tay lên cản lại: “Kẹo này của cháu không có giấy gói kẹo, cháu bỏ vào túi, lại dùng tay chạm vào, dính bao nhiêu vi khuẩn. Đừng để trẻ con ăn, kẻo lại đau bụng.”
Vương Tú Cầm: “...”
Thôi đi được chưa?
Kẹo của nhà ai mà không thế này hả?
Kẹo là thứ hiếm có đấy có được không hả!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
