Đợi mười năm sau, tình hình tốt hơn rồi thì lấy lại căn nhà là được rồi mà.
"Cho mấy gã trai độc thân đó thuê, bọn họ có biết gì mà dọn dẹp, hoa cỏ trong sân thì làm sao?"
"Nhổ hết đi, bảo họ trồng rau!"
Cơm còn chưa đủ ăn, trồng hoa làm gì? Căn nhà trông có vẻ cũ nát từ bên ngoài, biết đâu người khác sẽ không dòm ngó đến nó.
"Bố, chúng ta tìm người gắn mảnh chai lên tường rào đi, kẻo có người trèo tường vào."
"Được rồi, nếu con đã quyết định như vậy thì chúng ta cho thuê căn nhà này đi. Mạt Mạt, chìa khóa đây, con cứ từ từ xem, bố về đơn vị trước đây."
Bức thư mà bố ruột nguyên chủ viết cho nguyên chủ, người nhà của nguyên chủ đều chưa từng mở ra xem, họ chỉ biết trong chiếc hộp gỗ nhỏ màu đỏ có gì, còn Từ Trường Khanh để lại gì cho Lam Mạt thì họ không biết.
Trước đây, Lam Cảnh Thiên thấy có hai ổ khóa trên cửa một căn phòng ở sân sau, mở ra xem thì chỉ thấy một cái thùng đựng lương thực trống không, nên cũng không nghĩ nhiều.
Thật lòng mà nói, người nhà của nguyên chủ đều rất tốt. Nếu nguyên chủ số phận hẩm hiu bị đưa xuống nông thôn, chắc chắn chỉ có nước làm trâu làm ngựa, biết đâu còn bị bán đi để lấy tiền sính lễ cho con cái trong nhà.
Lam Cảnh Thiên đi rồi, Lam Mạt khóa cửa cẩn thận, đi một vòng quanh các phòng trên lầu dưới, thấy ngoài đồ đạc và một số đồ trang trí không đáng giá ra thì không còn gì khác.
Lam Mạt cầm chìa khóa đi đến nhà kho ở sân sau, mở căn phòng dùng để chứa lương thực ra, bên trong ngoài một cái thùng gỗ lớn màu đỏ thì không còn gì khác.
Thứ mà bố cô để lại cho cô rốt cuộc được cất ở đâu? Căn phòng này không còn lương thực nữa, tại sao lại phải khóa hai ổ vậy?
Theo mô típ quen thuộc trên phim, căn phòng này chắc chắn có mật thất, chẳng lẽ ở dưới cái thùng gỗ lớn này?
Cái thùng này dùng để đựng lương thực, vậy chắc chắn bên dưới có một cái hầm?
Lam Mạt dùng hết sức bình sinh, từ từ dịch chuyển cái thùng, quả nhiên nhìn thấy một tấm ván gỗ lớn có khóa ở bên dưới.
Kết quả mở ra xem lại là ngải cứu, vỏ quýt khô và vỏ quýt chín phơi khô, mỗi loại hai bao.
Vốn dĩ những vị thuốc này không đáng giá bao nhiêu, nhưng vỏ quýt khô và vỏ quýt chín phơi khô để hai mươi năm thì dù không đáng giá cũng trở nên đáng giá.
May mà bố cô thông minh, toàn cất giữ những vị thuốc để được lâu, nếu là những vị thuốc khác thì đã bị mọt hết hoặc mất hết dược tính rồi.
Lam Mạt lần lượt mở từng cái rương ra, cứ tưởng sẽ thấy vàng miếng, kết quả lại toàn là thư pháp, bát đĩa, bình hoa lớn nhỏ và các loại đồ trang trí.
Đây đều là đồ cổ sao? Nhưng cô chẳng nhận ra được nguồn gốc của chúng.
Ôi trời, đây là cái gì?
Chẳng lẽ là cái bô mà phim cổ trang hay xuất hiện sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
