Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Con sói con bên dưới thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Minh Phỉ nó cũng cố gắng trèo theo, tiếc là nó không biết trèo cây, chỉ biết đứng dưới sốt ruột kêu gâu gâu. Nhưng rất nhanh nó đã không kêu nữa, vội vàng quay đầu chạy về phía bụi cây cách đó không xa.
Sói mẹ thật sự tìm đến rồi sao?
Trong lòng Minh Phỉ chỉ có thể cầu nguyện con sói mẹ kia bị con lợn rừng làm trọng thương và có thể vì cô không làm hại sói con mà tha cho cô, rồi dắt con nó đi.
Trước khi sói con chạy tới, một mắt của con sói mẹ đã bị chột, chui ra với toàn thân đầy máu. Minh Phỉ ở trên cây còn có thể thấy vết thương sâu đến tận xương, da thịt lật ra trên lưng nó, dường như bụng nó cũng bị ngà của lợn rừng đâm thủng một lỗ, Minh Phỉ còn lờ mờ nhìn thấy cả nội tạng, chân trước bên trái của nó cũng đang treo lủng lẳng như bị dị dạng.
Hoàn toàn không biết với tình trạng này nó đã tìm đến đây bằng cách nào.
Nhìn thấy sói con, sói mẹ cúi đầu liếm liếm đầu con, sau đó không chống đỡ nổi nữa mà ngã xuống, ánh mắt hung dữ của nó vẫn dán chặt vào Minh Phỉ đang treo trên cây, dường như chỉ cần Minh Phỉ có ý định làm hại sói con, nó sẽ lao tới cắn đứt cổ họng cô.
Con sói này không sống được.
Minh Phỉ nuốt nước bọt, trong lòng chắc chắn. Nhưng dù biết sói mẹ sắp chết, cô cũng không dám xuống, sợ phải đối mặt với cú phản công cuối cùng của nó trước khi chết, thân hình nhỏ bé này của cô không thể chịu nổi.
Hơn nữa, cô cũng không biết con lợn rừng kia thế nào rồi, có đuổi theo đến đây không.
Dù sao thì hiện tại cô vẫn chưa nghe thấy tiếng động nào khác xung quanh. Ý nghĩ trong đầu vừa dứt, con sói con đang rên rỉ lo lắng quanh sói mẹ đột nhiên vểnh tai lên, sau đó run rẩy chui vào giữa hai chân trước của sói mẹ, chỉ muốn chôn cả người vào đó.
Nhìn phản ứng của sói con, tim Minh Phỉ lại treo lên tận cổ họng, ánh mắt cũng nhanh chóng quét qua những cái cây xung quanh.
Lần này cái cây cô chọn to hơn cái trước, hơn nữa có sói mẹ ở đây, chắc lợn rừng sẽ không để ý đến cô.
Khoảng bốn năm phút sau, Minh Phỉ mới thấy có người đến.
Không phải lợn rừng.
Một cậu bé mặc quần áo mỏng manh, đầy mụn vá, cả người bẩn thỉu kinh ngạc nhìn Minh Phỉ đang treo trên cây. Rõ ràng cậu bé đã nhận ra cô, vội vàng chạy tới.
"Đừng qua đây! Có sói!"
Cô không biết sói mẹ đã chết hay chưa. Cậu bé vừa đến thực ra chỉ lớn hơn cô hai tuổi, tuy chủ thân thể không quen thuộc nhưng đều cùng một đại đội nên chắc chắn biết nhau. Lỡ như cậu bé tùy tiện qua đây mà bị sói mẹ tấn công thì sao?
Sói mẹ đã không động đậy một lúc lâu, mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm về phía Minh Phỉ, nhưng ai biết có phải nó đang giả vờ không? Loài sói vốn thông minh, giả chết không phải là chuyện lạ.
Nghe tiếng hét của Minh Phỉ, cậu bé dừng bước, do dự một chút rồi lập tức trèo lên cái cây bên cạnh. Sau đó, Minh Phỉ bẻ một cành cây, nhắm vào người sói mẹ mà ném mạnh xuống.
Cho dù là giả chết, bị ném trúng thế này con thú cũng sẽ có phản ứng theo bản năng. Cành cây đó rơi rất chính xác vào vết thương trên lưng sói mẹ.
Không có tiếng động.
Cậu bé ngồi trên cây đợi một lúc, thấy sói mẹ vẫn không có phản ứng gì, liền cắn răng hét về phía Minh Phỉ: "Minh Phỉ, em đừng nhúc nhích, để anh xuống xem!"
"Anh cẩn thận nhé."
Lúc xuống, tay cậu bé còn cầm một cành cây to bằng bắp tay, nếu có gì không ổn sẽ lập tức trèo lên cây. Động tác của cậu bé thành thạo hơn Minh Phỉ nhiều.
Cành cây chọc chọc vào người sói mẹ, vẫn không có tiếng động. Dường như sói con bị dọa sợ, cố sống cố chết chui vào bụng mẹ. Xác định sói mẹ đã chết, cậu bé do dự một chút rồi đi về phía cái cây Minh Phỉ đang ở.
"Con sói chết rồi, em xuống đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


