Thứ nhất, ngăn cản Diệp Mãn Đường đi Liên Xô.
Thứ hai, chuyển khỏi nhà họ Diệp, tránh xa những kẻ gây chuyện, đóng cửa lại sống cuộc sống nhỏ bé của mình.
Nhưng danh sách chính phái đi Liên Bang Xô Viết đã được công bố, Diệp Mãn Đường hoặc là chết hoặc bị thương, hoặc là có vấn đề lớn về chính trị hoặc lối sống, nếu không thì chuyến đi Liên Bang Xô Viết này, anh ấy chắc chắn phải đi!
Hoàng Lê tức đến mức đầu óc choáng váng vì kết luận này.
Chỉ dựa vào sự giao tiếp bằng ánh mắt ngắn ngủi của hai anh em, chị ta có thể khẳng định, chuyện Diệp Mãn Đường đi Liên Bang Xô Viết, tám phần là do cô em gái thích gây chuyện này gây ra.
Con đường phía trước đầy nguy hiểm, cuộc sống hỗn loạn khiến Hoàng Lê cảm thấy tức giận và mệt mỏi chưa từng có, chị ta không khỏi bực bội nghĩ rằng...
Anh ba vẫn bình tĩnh, biểu hiện của mọi người cũng bình thường như không có chuyện gì xảy ra.
Diệp Mãn Chi do dự một lúc, cảm thấy dòng chữ màu vàng thoáng qua kia quá vô lý nên cho rằng mình hoa mắt nhìn nhầm.
"Chị dâu, em hiểu tâm trạng của chị mà."
"Tâm trạng gì cơ?"
"Không nỡ xa anh ba chứ gì! Chị với anh ba kết hôn chưa được một năm, không nỡ xa nhau cũng là bình thường."
Hoàng Lê hơi nhướng mày.
Cô em chồng này đột nhiên thay đổi tính nết rồi sao?
Diệp Mãn Chi là con thứ sáu trong nhà, là đứa con duy nhất được sinh ra sau khi ba mẹ chồng tái hôn.
Khi cô chào đời, Thường Nguyệt Nga mang theo chị cả, anh năm, cùng với chị hai, anh ba và anh tư bên phía Diệp Thủ Tín đã là những đứa trẻ hiểu chuyện.
Vì vậy, với tư cách là sợi dây liên kết quan trọng của gia đình tái hôn, cô em chồng này từ nhỏ đã được cả nhà họ Diệp cưng nựng chiều chuộng.
Dù theo miêu tả của tác giả hay theo cảm nhận của chính Hoàng Lê, Diệp Mãn Chi đều là một người rất ích kỷ.
Đối phương lại có thể nghĩ cho chị ta, đúng là gặp ma!
"Chị dâu, được cử đi du học nước ngoài vinh dự biết bao! Anh trai em được vinh dự, chúng ta là người nhà cũng được nhờ. Hơn nữa, anh ba em chỉ đi có ba năm là về thôi." Để đối phương dễ chịu hơn, Diệp Mãn Chi không ngại tự vạch áo cho người xem lưng: "Chị nhìn Châu Mục kia kìa! Cậu ta đi mất năm năm, em vẫn ủng hộ cậu ta đi du học mà!"
Ngoài các nhà máy quốc doanh lớn, Bộ Giáo Dục cũng sẽ tuyển chọn những học sinh tốt nghiệp phổ thông và đại học đi du học Liên Bang Xô Viết.
Diệp Mãn Chi hồi nhỏ từng học mẫu giáo do "Hội người Liên Bang Xô Viết" mở, nhờ có nền tảng từ nhỏ nên thành tích tiếng Liên Bang Xô Viết của cô luôn xuất sắc.
Ngay khi thông báo tuyển chọn được công bố, cô đã hẹn với Châu Mục cùng nhau cố gắng để cùng nhau đi du học Liên Bang Xô Viết, còn giúp anh ta luyện nói trước hai tháng.
Đáng tiếc, số phận trớ trêu, Châu Mục được chọn như ý nguyện, còn cô thì bị loại vì không đạt yêu cầu kiểm tra sức khỏe!
Nghe cô nhắc đến Châu Mục, Hoàng Lê hỏi với vẻ mặt khó hiểu: "Cô thật sự yên tâm để Châu Mục đi hết năm năm sao?"
"Yên tâm chứ" Diệp Mãn Chi e thẹn nói: "Em mới mười tám tuổi, năm năm nữa kết hôn cũng được mà."
Hoàng Lê mỉm cười gật đầu nhưng trong lòng lại nghĩ rằng...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
