Mở dây cỏ ra, lộ ra ba con thỏ bên trong.
"Đây... là các con săn được sao?" Trần Tú Hòa mang theo giọng điệu chần chừ hỏi.
"Là Tuế Tuế giẫm trúng hố thỏ, con dùng giàn ná cha làm cho để bắn đấy ạ." Triệu Lập Võ hào hứng kể lại toàn bộ quá trình rất sống động, đưa mắt nhìn mẹ chờ đợi một lời khen ngợi.
"Vì các con mang về được ba con thỏ, lần này không phạt con nữa. Sau này không cho phép lên núi, trên núi có lợn rừng đấy." Câu cuối cùng của Trần Tú Hòa mang theo giọng điệu cảnh cáo.
Triệu Lập Võ và Triệu Tuế Tuế vội vàng gật đầu, tỏ vẻ đã biết rõ.
Thấy con trai và con gái nhỏ đều nghe lời, Trần Tú Hòa mới bắt đầu xem xét mấy con thỏ trên mặt đất: một con bị bắn nát đầu tại chỗ, một con bị què chân, còn một con thì trúng bụng.
"Con đã chết này thì tối nay ăn, hai con còn lại trói trong chuồng gà nuôi mấy ngày, không thể ăn hết một lúc được." Trần Tú Hòa biết thỏ hoang không nuôi được lâu, nhưng cũng không thể ăn sạch trong vòng ba ngày, mỗi ngày một con thỏ hoang thì quá xa xỉ rồi.
Ăn xong cơm trưa, Trần Tú Hòa ở trong bếp dạy hai cậu con trai cách xử lý thỏ.
Bà lột tấm da thỏ ra một cách hoàn chỉnh để chuẩn bị chế biến, làm áo lót lông cho ba anh em. Trước đó lúc chồng bà về cũng săn được thỏ hoang ba lần, có năm miếng da thỏ, cộng thêm ba miếng này nữa là đủ ba cái áo lót rồi. Nếu còn dư, bà có thể may thêm hai cái ống tay áo cho con gái nhỏ.
Con thỏ chết này nặng tầm năm cân, sau khi lột da và bỏ nội tạng còn hơn hai cân thịt. "Buổi tối dùng để hầm khoai tây nhé."
Nói xong, Trần Tú Hòa giục đám trẻ đi ngủ trưa.
Lúc Triệu Tuế Tuế tỉnh lại lần nữa thì quả nhiên đã 4 giờ chiều, cái thân thể này đúng là quá giỏi ngủ.
Cửa phòng đang đóng, xem ra anh nhỏ lại khóa cô ở trong nhà rồi. Đang chuẩn bị xuống giường lò, đột nhiên cô nghe thấy từ ngoài sân truyền đến tiếng của Triệu Lai Đệ: "Có ai ở nhà không?"
Triệu Tuế Tuế vừa nghe đã biết là có kịch hay để xem, vội vàng nép vào góc giường lò, vị trí này nhìn từ cửa sổ vào sẽ không thấy được.
"Có ai ở nhà không?" Triệu Lai Đệ đi tới trước cửa sổ nhà Triệu Tuế Tuế nhìn vào trong phòng, không phát hiện ra cô đang trốn ở góc giường.
"Chị, không có người đâu, chúng ta bắt đầu thôi." Người nói là Triệu Nam Đệ.
Triệu Tuế Tuế đợi một lát, Triệu Lai Đệ quay trở lại nhìn vào trong nhà lần nữa để xác định chắc chắn không có người mới bảo: "Đi, đem gà trói lại mang lên núi."
Nghe xong, Triệu Tuế Tuế thầm nghĩ gan hai chị em nhà này đúng là lớn thật. Lương thực không đủ, bà cụ Triệu chỉ nuôi được ba con gà.
Ở cái thời đại này, diêm quẹt hay muối ăn mà người trong thôn dùng đều dựa vào "ngân hàng mông gà" mà tích góp ra cả.
Đến những năm sau đó, mỗi nhà nuôi bao nhiêu con gà đều bị hạn chế, nuôi nhiều quá sẽ bị khép vào tội tư bản. Triệu Tuế Tuế từng nghe bà ngoại kể, ở nông thôn mỗi nhà chỉ được nuôi tối đa năm con, còn ở thành phố thì một con cũng không được nuôi. Tuy nhiên vì không đủ lương thực nên dân làng thường chỉ nuôi hai hoặc ba con.
Nhà Triệu Tuế Tuế nuôi hai con, vì anh nhỏ của cô hễ rảnh là đi đào giun cho gà ăn nên gà nhà cô đẻ trứng rất đều, bình thường mỗi ngày đều nhặt được hai quả, ít thì cũng có một quả.
Nghĩ đến việc luyện thép một năm sau đó, cô phải tìm cách giấu cái nồi sắt lớn và dao phay trong nhà đi mới được.
Triệu Tuế Tuế còn đang tính toán cách giấu nồi sắt thì tiếng bắt gà của chị em Triệu Lai Đệ đã kéo cô về thực tại. Cô lén lút bò sát cửa sổ nhìn ra, con gà mái như biết mình sắp bị ăn thịt nên bắt đầu ra sức phản kháng, trong chốc lát lông gà bay loạn xạ khắp sân.
Thấy hai chị em Triệu Lai Đệ bị ba con gà quay cho như chong chóng, Triệu Tuế Tuế bịt miệng cười không ngớt.
Cuối cùng, Triệu Lai Đệ hung tợn dùng thùng gỗ úp được một con: "Xem mày chạy đường nào, lát nữa tao sẽ ăn thịt mày."
"Mày muốn ăn cái gì!" Ở cửa, bà cụ Triệu xuất hiện. Mí mắt bà cứ giật liên hồi nên phải chạy về nhà xem sao, không ngờ vừa tới cửa đã nghe thấy cháu gái lớn muốn ăn con gà mình nuôi. Cơn giận bùng lên, bà vớ lấy cái chổi quất tới tấp vào người Triệu Lai Đệ, đánh con bé ngã rạp xuống đất.
Bà cụ Triệu vừa đánh vừa chửi rủa những lời thô tục, cứ như đối phương không phải cháu nội mình mà là kẻ thù không bằng.
Triệu Tuế Tuế xem đến say sưa, cả ba đứa trẻ nhà bác cả đều từng bắt nạt cô, giờ thấy Triệu Lai Đệ bị đánh, trong lòng cô thầm cổ vũ cho bà cụ Triệu.
Nhưng nhìn mãi mới thấy có gì đó sai sai, Triệu Nam Đệ biến đâu mất rồi!
Khá lắm, đúng là không thấy đâu thật. Triệu Nam Đệ đã lén lút chuồn đi từ lúc nào không hay. Xem ra con bé Nam Đệ này là người có tâm cơ, còn Triệu Lai Đệ bị đánh cũng không biết đường mà chạy, cứ đờ người ra chịu trận. Có lẽ cái chủ ý trộm gà này là do con bé em Nam Đệ bày ra rồi.
Cứ như vậy, trong sân vang lên tiếng gào khóc của Triệu Lai Đệ xen lẫn tiếng mắng nhiếc của bà cụ Triệu suốt hơn mười phút, cho đến khi Lưu Chiêu Đệ đi làm về ngăn lại: "Mẹ ơi, còn đánh nữa là con bé mai không dậy nổi đâu, lúc đó nằm trên giường lãng phí lương thực mà còn không kiếm được điểm công nữa."
"......"
Triệu Tuế Tuế lần nữa cảm thấy may mắn vì không đầu thai vào bụng của Lưu Chiêu Đệ, đúng là "mẹ hiền" có khác!
Bà cụ Triệu nghe vậy mới buông cái chổi trong tay xuống, miệng vẫn còn lẩm bẩm chửi rủa, chưa hả giận còn tiến lên véo cho Triệu Lai Đệ mấy cái đau điếng vào cánh tay.
"Cái đồ ăn hại chỉ biết ăn là giỏi, đi quét dọn cái sân cho sạch!" Bà cụ Triệu nói xong thì vội vàng quay lại chỗ làm, bà chỉ lấy cớ đi vệ sinh để tạt về nhà thôi.
Lưu Chiêu Đệ nhìn thấy mặt mũi con gái lớn sưng vù, thực sự không còn chỗ nào để ra tay nữa nên cũng đi theo mẹ chồng quay lại làm việc.
Triệu Tuế Tuế đứng sau cửa sổ nhìn thấy rõ mồn một, Lưu Chiêu Đệ đại khái cũng muốn bồi thêm cho con gái vài cái tát nhưng không biết sao lại thôi. Đây có thật là mẹ ruột không vậy, tối nay phải hỏi anh cả xem sao.
Nhìn Triệu Lai Đệ đang thút thít trong sân, Triệu Tuế Tuế thu hồi tâm trí xem náo nhiệt sau khi đã được xem miễn phí một trận kịch hay, cô ngồi xổm vào góc phòng đợi anh nhỏ về mở cửa.
Chờ đến phát chán, Triệu Tuế Tuế lại kiểm tra quầy hàng trong không gian một lần nữa. Đồ đạc lộn xộn cũng không ít: trong ngăn kéo có một chiếc đồng hồ cơ không biết có khác gì với thời này không; hai hộp socola cô mua ở siêu thị để trên quầy chưa kịp ăn, mỗi hộp 500g; một chiếc đèn pin sạc điện; ít tiền lẻ nhưng thời này căn bản không dùng được; một cái bình giữ nhiệt inox 1,5 lít; một quyển sổ ghi chép đã viết hai trang cùng hai cây bút nước; hai vỉ pin hiệu nọ, mỗi vỉ mười viên; còn có một cái máy tính bỏ túi dùng để tính tiền.
Nghe thấy tiếng mở khóa, Triệu Tuế Tuế mau chóng đi tới cạnh cửa. Chờ anh nhỏ vào phòng, cô làm dấu "suỵt" rồi kéo cậu vào bếp, kể lại màn kịch hay vừa chứng kiến cho cậu nghe.
"Gan hai chị em nhà kia lớn thật đấy, dám trộm cả gà của bà nội." Triệu Lập Võ kinh ngạc nói.
Mỗi ngày trước khi ra khỏi nhà bà cụ Triệu đều sờ phao câu gà, hôm nay sẽ có bao nhiêu quả trứng bà đều nắm rõ như lòng bàn tay, thiếu một quả thôi là bà truy tới cùng ngay. Chị em Triệu Lai Đệ không trộm được trứng nên mới liều lĩnh xuống tay với gà mái.
"Triệu Nam Đệ không biết đi đâu mất rồi."
"Nó đang cắt cỏ lợn đấy, lúc anh về có nhìn thấy."
Triệu Lập Võ đem nắm giun gói trong lá lớn ném vào máng, hai con gà nhà nuôi lập tức lao tới mổ lấy mổ để.
"Lúc bà nội đánh chị Lai Đệ, chị ấy chẳng biết chạy gì cả, còn Nam Đệ thì chạy mất tiêu."
"Tâm tư của Triệu Nam Đệ sâu hơn chị nó nhiều." Triệu Lập Võ buột miệng nói ra câu đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
