Triệu Lập Văn trưng ra vẻ mặt "em ngốc quá", "Vợ còn có lúc ly hôn, chứ em gái là chuyện cả đời mà."
"Còn có cả con cái sau này của anh nữa." Triệu Tuế Tuế tiếp tục bổ sung lời đe dọa.
"..." Triệu Lập Văn đảo mắt một cái thật dài, "Không phải em cũng biết bí mật của anh sao?"
"Đúng há!" Triệu Tuế Tuế vỗ tay bộp một cái. Cô quên mất anh cả nhà mình cũng có bàn tay vàng, không gian tuy chỉ bằng một nửa của cô, nhưng đó cũng là không gian!
"Tuế Tuế, anh cả đối xử với em tốt như vậy, sao em nỡ lòng nào nghi ngờ anh? Em nghĩ mà xem, lúc em còn ngây ngô, là ai giúp em thay tã, tắm rửa, rồi pha sữa bột cho em bú hả?"
Sau khi chấp nhận sự thật mình là thai xuyên, Triệu Lập Văn toàn tâm toàn ý coi như bản thân đầu thai mà quên uống canh Mạnh Bà, cứ thế sống ở niên đại này. Có em trai thì chăm em trai, đến lúc em gái mới sinh ra đã gặp đại nạn, Triệu Lập Văn đối với cô em gái này quả thực là dốc hết lòng hết dạ.
"Đừng nói nữa!" Triệu Tuế Tuế giậm chân, ngượng ngùng đến mức muốn tìm cái lỗ chui xuống. Đáng ghét, tại sao cô lại có những ký ức xấu hổ đó cơ chứ!
"Chúng ta phải thực sự làm những đứa trẻ, hòa nhập vào niên đại này. Vạn nhất người bị thiên thạch rơi trúng không chỉ có hai chúng ta thì sao?" Triệu Lập Văn nghiêm túc nói.
Triệu Tuế Tuế bị lời của anh cả dọa cho giật mình, lập tức gật đầu đồng ý. Hai anh em cứ thế đạt thành nhận thức chung.
"Em muốn săn thêm ít con mồi." Triệu Tuế Tuế nói ra dự định mà mình luôn ấp ủ.
"Thân hình nhỏ bé này của em thì săn được con gì chứ?" Triệu Lập Văn đánh giá cái thân hình ngắn củn của em gái.
"Chẳng lẽ không phải còn có anh sao? Anh cả, anh không muốn ăn thịt à?" Triệu Tuế Tuế đưa ra một câu chất vấn linh hồn.
"...... Đến lúc đó mang theo tiểu Võ đi cùng đi." Triệu Lập Văn thỏa hiệp. Đứa em trai này của cậu từ nhỏ đã khỏe như vâm, chỉ có điều đầu óc hơi đơn giản chút thôi.
Mục đích đã đạt được, Triệu Tuế Tuế vui vẻ vung chiếc cuốc nhỏ lên. Đào một hồi, cô đào trúng một đoạn rễ cây màu trắng, nhỏ xíu.
Cô rút đoạn rễ cây ra: "Đây là cái gì? Củ sắn hay là rễ sắn dây?"
Triệu Lập Văn nhận lấy đoạn rễ cây trong tay em gái, dùng tay sờ sờ nhựa dính ở chỗ đứt gãy: "Chắc là rễ sắn dây rồi."
Củ sắn thông thường chỉ mọc ở phương Nam, rễ sắn dây ở đây chắc là đồ mọc hoang, hơi nhỏ một chút nhưng mọc được thành củ thế này là tốt lắm rồi.
Nói xong, Triệu Lập Văn cầm lấy chiếc cuốc nhỏ trong tay em gái bắt đầu đào, không ngờ dưới đất vẫn còn nữa.
"Xung quanh không có ai." Triệu Tuế Tuế đi một vòng thám thính rồi quay lại báo cho anh cả.
"Đi, chúng ta về nói cho mẹ."
Tại sao không về nói cho cha? Còn không phải vì cha còn đang phải chống nạng tập đi, nói cho ông cũng chẳng giải quyết được gì.
Hai anh em chạy ra ruộng, Triệu Lập Văn nhớ mẹ buổi sáng đang làm cỏ ở ruộng ngô. Trần Tú Hòa vừa nghe xong, liền nhìn về phía con trai cả để xác nhận. Triệu Lập Văn gật đầu cái rụp.
"Các con cứ về trước đi." Trần Tú Hòa biết nơi con trai nói, bà dự định đợi buổi trưa mọi người nghỉ ngơi sẽ qua đó xem thử.
Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Văn nghe lời mẹ, tiếp tục quay về cắt cỏ lợn. Lúc đi ngang qua đập sông nhỏ, hai người gọi luôn Triệu Lập Võ đang nhảy cầu bơi lội đi cùng.
"Tiểu Võ, chính là chỗ này." Triệu Lập Văn chỉ vị trí cho em trai.
Triệu Lập Võ cầm lấy chiếc cuốc nhỏ trong tay em gái bắt đầu đào, còn Triệu Tuế Tuế thì đứng một bên trông chừng.
"Có thật này, mà mang về kiểu gì đây?" Triệu Lập Võ loáng cái đã rút ra một củ rễ sắn dây dài hơn 30 cm, to bằng cổ tay cậu.
"Cứ cho vào gùi đã." Triệu Lập Văn lót một lớp cỏ lợn xung quanh gùi, sau đó bỏ rễ sắn dây mà em trai đào được vào trong.
"Ý hay đó." Nói xong, Triệu Lập Võ lại tiếp tục đào.
"Không cần đâu anh cả, một mình em lo được." Triệu Lập Võ trực tiếp ngồi xổm xuống, xốc cái gùi lên lưng.
Triệu Tuế Tuế nhìn anh nhỏ cõng 25 ký đồ trên lưng mà chẳng tốn chút sức lực nào, cằm cô suýt thì rớt xuống đất. Đây là việc mà một đứa trẻ 7 tuổi có thể làm được sao?
Dẫu biết anh nhỏ nhà mình khỏe, nhưng lần nào cậu cũng làm mới nhận thức của cô: "Anh nhỏ, anh có thể bê được đồ nặng bao nhiêu?"
"Anh không biết, nhưng anh thấy mình có thể cõng được hai cái gùi như này đấy." Triệu Lập Võ xốc lại cái gùi trên lưng, gãi đầu nói.
Triệu Lập Văn thấy em trai có vẻ rất nhẹ nhàng nên cũng không giúp đỡ nữa. Dù sao một gùi cỏ lợn cũng chỉ nặng khoảng 10 cân thôi, nếu cứ xúm vào đỡ thì dễ bị người khác phát hiện có điểm lạ lắm.
Lúc này, tiếng chiêng báo giờ vang lên, đã 11 giờ trưa. Ba anh em bắt đầu hối hả chạy về nhà.
Ở nhà, Triệu Quảng Thúc đang tập phục hồi chức năng. Chân của ông đã hồi phục gần xong, khoảng một tuần nữa là có thể bỏ nạng chậm rãi đi lại.
"Tuế Tuế, các con đi đâu mà về thế này?" Triệu Quảng Thúc thấy ba đứa con đứa nào đứa nấy mặt mũi lem luốc thì thắc mắc hỏi.
"Cha, chúng con phát hiện ra thứ tốt, vào bếp nói đi cha." Triệu Tuế Tuế kéo kéo áo cha, nhỏ giọng nói.
Triệu Quảng Thúc chống nạng đi theo sau ba anh em. Vừa vào đến bếp, thấy rễ sắn dây đổ trên mặt đất, ông cứ ngỡ bọn trẻ vào rừng sâu nên lo lắng hỏi: "Các con tìm thấy ở đâu?"
Sau khi nghe con trai cả nói vị trí, Triệu Quảng Thúc mới yên tâm: "Rễ sắn dây là món khoái khẩu của lợn rừng đấy."
"Cha, chúng con không tự ý lên núi đâu." Triệu Lập Văn lập tức cam đoan.
Nghe con trai cả hứa, Triệu Quảng Thúc gật đầu. Con trai cả xưa nay luôn chín chắn, ông rất yên tâm.
"Có nhiều không?" Đồ trên núi đều thuộc về tập thể, nếu ít thì ai tìm được người đó lấy, nhưng nếu nhiều thì phải báo lên thôn.
"Chắc cũng không nhiều lắm, con đã nói với mẹ rồi." Thực tế đúng là không nhiều, Triệu Lập Văn đã quan sát qua, chắc chỉ tầm 150 đến 250 cân thôi. Có lẽ là ai đó vô tình làm rơi một mẩu nhỏ ở đó, rồi nó cứ thế mọc thành một đám nhỏ.
Triệu Quảng Thúc nhìn xuống chân trái của mình, chỉ mong sao nó khỏi thật nhanh để ông có thể tự tay đi đào về.
"Trưa nay ăn gì nào?" Triệu Quảng Thúc hỏi. Mấy ngày nay cơm trưa và cơm tối đều do ba cha con cùng làm. Vợ đi làm đã đủ vất vả rồi, ông giúp được chút nào hay chút ấy.
"Nướng khoai lang ạ!" "Nướng khoai tây đi!"
Triệu Tuế Tuế đòi ăn khoai lang nướng, còn Triệu Lập Văn và Triệu Lập Võ thì muốn ăn khoai tây nướng.
"Tiểu Văn đi rửa 2 củ khoai lang và 4 củ khoai tây, tiểu Võ đi nhóm lửa." Triệu Quảng Thúc sắp xếp nhiệm vụ cho hai con trai, còn mình thì cầm quả mướp bắt đầu gọt vỏ.
Triệu Tuế Tuế đứng bên cạnh nhìn cha dùng dao phay gọt vỏ mướp mà không khỏi bội phục. Kỹ thuật dùng dao này, dù là ở thế kỷ 21, những đầu bếp tài giỏi cũng phải bái cha cô làm sư phụ mất thôi.
"Tuế Tuế, con còn nhỏ, không được nghịch dao đâu nhé." Triệu Quảng Thúc thấy con gái út cứ nhìn chằm chằm vào con dao, cứ ngỡ cô bé muốn cầm thử.
"Dạ, con cầm không nổi đâu." Triệu Tuế Tuế vừa gật đầu lại vừa lắc đầu.
Đợi đến khi Trần Tú Hòa tan làm về nhà, bà thấy chồng đã chuẩn bị xong cơm nước, cũng nhìn thấy đống rễ sắn dây chất trong bếp.
Bữa trưa gồm khoai lang nướng, khoai tây nướng và một bát canh mướp nấu trứng. Khoai lang rất to, mỗi củ nặng gần một cân. Triệu Tuế Tuế bẻ một nửa, nửa còn lại bỏ vào rổ, rồi vừa húp canh trứng vừa ăn ngon lành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



