Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tuy bà ta giận con gái làm chuyện dại dột, nhưng sự đã rồi, bà ta cũng chỉ có thể để con gái út gả cho Chu Mộ.
"Chuyện cũng đã lỡ xảy ra rồi, giờ có trách mắng Kiều Kiều cũng vô dụng, Thanh Sơn à, hôn sự này không hủy nữa, cứ để Kiều Kiều gả vào nhà họ Chu đi!"
Bà ta còn chưa dứt lời, ông bà nội, ông bà ngoại của Chu Mộ, cùng với bố mẹ anh ta cũng đã đi tới.
Vẻ mặt họ vô cùng nghiêm trọng, ánh mắt sáng như đuốc, rõ ràng đã nghe người ta kể lại ngọn ngành câu chuyện.
Bố của Chu Mộ là Chu Quân Thiên, gương mặt lạnh lùng, giữa hai hàng lông mày lộ rõ vẻ giận dữ đang bị kìm nén.
Ông ta nhìn chằm chằm vào con trai mình, giọng nói trầm thấp nhưng vang lên như sấm nổ: "Chu Mộ, chuyện này rốt cuộc là thế nào? Mày phải giải thích rõ ràng cho bố!"
"Con hồ đồ quá!" Mẹ của Chu Mộ là Tần Diễm đau đớn tột cùng, bà ta giơ tay định tát vào vai con trai một cái, nhưng rồi lại cứng rắn thu tay về.
Đôi mắt bà ta đỏ hoe, giọng điệu lại nhanh chóng chuyển sang vẻ toan tính: "Ông Chu này, sự đã rồi, cũng may là Chu Mộ vẫn chưa đi đăng ký kết hôn với Thư Nhan! Nếu ván đã đóng thuyền, chi bằng chúng ta thuận nước đẩy thuyền cho con trai cưới Kiều Kiều, cũng coi như có cách giải quyết êm đẹp!"
Tần Diễm nghe nói Tống Thư Nhan vừa tát con trai bà ta một cái, bà ta liền nghĩ cô gái này đúng là loại không biết trời cao đất dày, chưa gả về nhà chồng mà đã dám đánh con trai bà ta.
Bà ta càng nghĩ càng giận, "hừ" lạnh một tiếng, trong mắt lóe lên tia khinh thường.
Con trai bà ta tuổi trẻ tài cao, làm việc trong cơ quan nhà nước, biết bao nhiêu nữ đồng chí muốn gả cho anh ta, Tống Thư Nhan thì hay rồi, lại còn dám chê con trai bà ta bẩn, đúng là không biết tốt xấu!
Tống Thư Nhan bây giờ đã không có công ăn việc làm, mà tính tình thì lại nóng nảy.
Nhìn lại Tống Kiều Kiều, tuy làm việc ở xưởng lương không cao, nhưng cưới cô ta về cũng không đến nỗi để con trai bà ta phải một mình gánh vác kinh tế cả gia đình.
Tống Thư Nhan nhận ra ánh mắt của bà Chu ném về phía mình lộ rõ vẻ lạnh lùng và bất mãn, trong lòng cô lập tức hiểu rõ sự tình.
Người phụ nữ này vốn dĩ là mẹ chồng tương lai của cô, nhưng rõ ràng bà ta đã coi cô như cái gai trong mắt, lại không chút do dự mà ủng hộ việc để Tống Kiều Kiều gả cho đứa con trai mà bà ta coi như báu vật là Chu Mộ.
Trong lòng cô thầm thấy may mắn, may mắn là bản thân đã sớm quyết định không gả cho Chu Mộ.
Nếu không, cô mà gả vào nhà họ Chu, sau này làm sao cô có thể sống yên ổn qua ngày? Mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu này liệu có thể hòa thuận được không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















