Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 50: Em Gái Cướp Chồng, Tôi Về Quê Xuyên Khắp Dị Giới Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Đường Lệ Bình thấy vậy, bừng bừng tức giận, nhanh chóng lao tới, đưa tay định tóm lấy Tống Thư Nhan.

Nhưng Tống Thư Nhan còn nhanh hơn, cô đưa tay tới siết chặt lấy chiếc cổ thon thả của Tống Kiều Kiều, lực mạnh đến mức khiến đối phương lập tức ngạt thở, mặt mày đỏ bừng.

Ánh mắt cô sắc như dao, lạnh lẽo thấu xương, nhìn thẳng vào Đường Lệ Bình, giọng nói lạnh đến mức có thể đóng băng cả dòng máu đang chảy: "Mẹ, nếu mẹ còn dám thiên vị Tống Kiều Kiều thêm một chút nào nữa, con sẽ bóp chết nó ngay bây giờ!

Dù sao thì từ nhỏ đến lớn, trong mắt mẹ chỉ có nó thôi. Có thứ gì tốt, không phải cho anh trai và em trai, thì cũng là ưu tiên cho nó.

Nhưng con cũng là con gái ruột của mẹ mà!

Tại sao mẹ chưa bao giờ chịu đối xử với con một cách tử tế?

Chẳng lẽ chỉ vì con là con thứ?

Chẳng lẽ chỉ vì lúc chào đời con nặng hơn nó nửa cân, đã trở thành cái cớ để mẹ thiên vị sao?

Nó sinh ra yếu ớt, đó cũng là số mệnh của nó! Đâu phải lỗi của con!

Mẹ nói con cướp dinh dưỡng của nó?

Thật nực cười!

Chúng con có chung một nhau thai đâu? Con ở trong cái nhau thai riêng của mình, làm sao mà cướp đi dinh dưỡng của nó được?

Rõ ràng là do nó bẩm sinh yếu ớt, vậy mà mẹ lại trút hết mọi tội lỗi lên đầu con!

Lúc đó con cũng chỉ là một bào thai, cái gì cũng không biết, nếu thật sự muốn trách, thì phải trách chính mẹ trong thời kỳ mang thai không chịu ăn uống, bồi bổ cơ thể cho tốt, chứ không phải đổ hết sự thiếu sót của mẹ lên đầu con!"

Nỗi uất ức và phẫn nộ dồn nén bao năm tháng gần như muốn nuốt chửng Tống Thư Nhan. Giờ phút này, cuối cùng những dồn nén đó cũng phun trào như núi lửa, thiêu đốt trái tim của tất cả mọi người.

Đường Lệ Bình tức đến toàn thân run rẩy, mắt tối sầm lại, suýt nữa thì nôn ra máu.

Tống Thư Nhan cười lạnh một tiếng, đầu ngón tay khẽ nới lỏng, Tống Kiều Kiều lập tức mềm nhũn ra, ngã quỵ xuống đất, co quắp trong góc như một đống bùn nhão.

Tống Thư Nhan thấy vẫn chưa hả giận, lại đạp mạnh vào người cô ta thêm hai cái.

Cô đương nhiên sẽ không thật sự bóp chết Tống Kiều Kiều, cô còn cả một tương lai tươi sáng phía trước, sao có thể vì một đứa em gái hèn hạ như vậy mà chôn vùi cả cuộc đời mình chứ?

Trên đời này thiếu gì đàn ông, đâu phải chỉ có một mình Chu Mộ.

Một tên đàn ông đã bị Tống Kiều Kiều vấy bẩn, cô, Tống Thư Nhan, không cần!

Nếu Tống Kiều Kiều thèm muốn đến vậy, thì cô ta cứ việc lấy đi, cô nhường cho đấy, tuyệt đối không dây dưa!

Nhưng Tống Kiều Kiều lại hết lần này đến lần khác khiêu khích cô, sỉ nhục cô, đạp lên lòng tự trọng của cô để leo lên.

Nếu cô vẫn nhượng bộ như trước đây, chẳng phải là chứng tỏ cô quá dễ bị bắt nạt sao?

Đường Lệ Bình thấy con gái lớn cuối cùng cũng buông tay, lại còn đạp thêm mấy cái vào người con gái út, thế là lửa giận bùng lên, bà ta vớ lấy cây chổi định xông vào đánh người.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc