Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tống Minh Huy và Tống Minh Hằng cách nhau năm tuổi, còn Tống Mỹ Lệ lại nhỏ hơn Tống Minh Hằng hai tuổi.
Vì ở nông thôn hiện giờ vẫn chưa có điện, nên mọi người đều đi ngủ từ rất sớm.
Khoảng tám giờ tối Tống Thư Nhan đã về phòng, ngọn đèn dầu trên bàn đã được thổi tắt.
Ánh trăng như nước chảy qua khung cửa sổ tràn vào trong phòng, nhẹ nhàng phủ lên giường chiếu.
Tống Thư Nhan và Tống Mỹ Lệ ngồi dựa vai vào nhau ở đầu giường trò chuyện, bóng dáng hai người dưới ánh trăng trông có vẻ mờ ảo.
Tống Mỹ Lệ hạ thấp giọng, dè dặt mở miệng hỏi: "Chị họ, em nghe nói... người đàn ông của chị bị em gái ruột chị cướp mất rồi hả? Cho nên chị mới về quê để tránh bão?"
Tống Thư Nhan hơi sững người, liếc nhìn cô em họ một cái, giọng điệu thản nhiên nhưng mang theo một tia cảnh giác: "Lời này là em nghe ai nói vậy?"
"Ông bà nội đang thì thầm to nhỏ ở nhà chính kìa, bảo là thím Hai tâm địa độc ác, giúp em gái chị làm bậy. Bây giờ trong nhà ai mà chẳng biết chị bị em gái ruột cướp hôn."
Trong giọng nói của Tống Mỹ Lệ lộ ra vài phần hưng phấn của kẻ hóng chuyện, lại pha lẫn chút ít đồng cảm.
Tống Thư Nhan khẽ thở dài một hơi, trong lòng đã hiểu rõ.
Chuyện này rốt cuộc cũng không giấu được, sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ biết.
Thực ra cô không sợ người nhà biết chuyện, chỉ là không muốn chuyện xấu này bị đồn đại khắp nơi, ầm ĩ đến mức ai ai cũng biết.
Cô cũng có lòng tự trọng, cũng cần mặt mũi, không muốn trở thành đề tài bàn tán trong những bữa cơm của dân làng.
"Mỹ Lệ." Giọng cô ôn hòa nhưng lại rất nghiêm túc: "Chuyện này em biết là được rồi, nhưng tuyệt đối đừng nói ra ngoài, đừng đi kể lung tung."
"Ngày mai chị sẽ tự về nhà nấu cơm ăn."
"Cấp trên bảo phải cùng nhau tham gia lao động, cùng nhau ăn cơm tập thể, không cho phép nấu nướng ở nhà. Chị biết khẩu hiệu tuyên truyền trên tường công xã là gì không?"
"Là gì?"
"Ăn cơm không tốn tiền, già trẻ đều vui vẻ; lao động càng tích cực, hạnh phúc vạn vạn năm.
Tháng đầu tiên cơm nước cũng khá lắm, buổi sáng còn có màn thầu ăn, cơm trưa bao no.
Bây giờ buổi sáng ăn cháo trắng với dưa muối, tối ăn cháo khoai lang dưa muối, chỉ có buổi trưa mới được ăn một bữa cơm tẻ.
Bọn em còn đỡ, chứ như ông nội với bố em và chú ba làm việc nặng thì thảm rồi, đói đến mức bụng kêu vang."
"Vậy có phải có người lén lút nấu cơm ở nhà không?"
"Ông nội là trưởng thôn, đã chủ động đi đầu giao nộp chảo sắt xào rau rồi, nghe nói là để luyện thép, nồi bà nội dùng nấu mì cho chị là nồi nhôm đấy."
"Nồi nhà chị chắc chưa giao đâu, hơn nữa, bây giờ chị có hộ khẩu thành phố không cần kiếm công điểm, cho dù chị đi làm việc, chắc cũng chẳng ai cho chị ăn cơm đâu nhỉ?"
"Chắc vậy, cái này em cũng không rõ. Nhưng chị yên tâm, ông bà nội thương chị, sẽ không để chị chết đói đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







