Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Triệu Tố Nga cười hiền từ bảo: "Ai nói thế? Có đứa con gái sinh con xong còn cao thêm vài phân đấy! Hồi xưa bà sinh xong bác cả của con cũng cao thêm mà."
Tống Thư Nhan định nói rằng bà nội mười lăm tuổi đã lấy chồng, mười sáu tuổi đã sinh con rồi.
Triệu Tố Nga lại mỉm cười, dặn dò: "Nhan Nhan, con ăn nhiều một chút, nếu thích thì bảo ông nội mua thêm mì về. Bây giờ con đã về rồi, trứng gà trong nhà cũng không bán nữa, giữ lại hết để bồi bổ cho con và Dương Dương."
Mắt Tống Thư Nhan đỏ hoe: "Bà nội, không cần đâu ạ, chỗ trứng đó bà cứ giữ lại để đổi tiền đi." Vừa nói cô vừa gạt quả trứng sang bát bà nội.
Triệu Tố Nga lại kiên quyết gắp trứng trả lại bát cô, giọng điệu không cho phép phản bác: "Bà thật sự không thích ăn trứng, mì thì bà ăn, nhưng trứng con nhất định phải ăn hết. Lát nữa cái Giai và Mỹ Lệ về, thấy con ăn trứng, chúng nó lại nhao nhao lên đòi cho xem."
Nhà bác cả có năm người con, trong đó hai chị gái đầu là Tống Hương Lan và Tống Phương Hoa đều đã đi lấy chồng.
Anh cả Tống Minh Huy và anh họ bằng tuổi cô là Tống Minh Hằng chưa bao giờ tranh giành đồ ăn với cô.
Tuy nhiên, cô con gái út nhà bác cả, theo tuổi tác là em họ của cô, kém cô hai tuổi tên là Tống Mỹ Lệ, cùng với hai cô con gái nhà chú ba là Tống Thiến Thiến (lớn hơn cô một tháng) và Tống Giai Giai (nhỏ hơn cô bốn tuổi), bọn họ đều ghen tị vì bà nội đối xử tốt với cô nên rất thích tranh giành đồ ăn.
Cũng may là con trai duy nhất của chú ba là Tống Minh Lễ cũng giống như hai người anh nhà bác cả, tính tình rộng lượng.
Tấm lòng của bà nội, Tống Thư Nhan không nỡ phụ, cô ăn phần lòng trắng, còn phần lòng đỏ bổ dưỡng nhất thì nhét thẳng vào miệng bà nội.
Triệu Tố Nga đang đút cho chắt ăn, đột nhiên bị cháu gái cưng nhét trứng vào miệng, nuốt cũng không được mà nhả cũng không xong.
Bà thở dài nói: "Lần sau đừng làm thế nữa, bà già này còn sống được bao lâu đâu, đồ tốt nên để cho đám trẻ các con ăn."
Sau khi ăn xong bát mì nóng hổi, Tống Thư Nhan nhanh nhẹn giúp bà nội dọn dẹp bát đũa trên bàn mang xuống bếp rửa.
Rửa bát xong, cô vừa định quay về nhà mình lấy ít quần áo để thay thì chợt nhớ ra số tiền bố nhờ đưa cho bà nội tiêu tết vẫn còn nằm trong cặp sách.
Tống Thư Nhan mím môi cười, giọng điệu kiên định nhưng vẫn dịu dàng: "Bà nội, trên người con có tiền mà, đây là "nhiệm vụ" bố đặc biệt giao phó, con nhất định phải hoàn thành."
Nghe vậy, đuôi mắt Triệu Tố Nga hiện lên ý cười, cuối cùng bà cũng cẩn thận cất mười đồng kia vào túi áo.
Bà ngước mắt nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cháu gái, bỗng hạ giọng hỏi: "Nhan Nhan, mấy hôm trước bố con nhờ người nhắn tin về nói năm nay con không đi thi đại học à?"
Vẻ mặt Tống Thư Nhan thoáng buồn, giọng nói trầm xuống vài phần: "Bà nội, hôm thi đại học, em gái con đã xé nát phiếu dự thi của con."
"Cái gì!" Triệu Tố Nga giật mình kinh hãi, trong mắt bùng lên lửa giận: "Con ranh đó từ nhỏ tính tình đã hay ghen tị, mẹ con lại một mực nuông chiều, khiến nó sinh hư đến mức vô pháp vô thiên! Con là đứa giỏi giang, ham học nhất nhà, sao nó dám hủy hoại tiền đồ của con? Bố con không dạy dỗ nó một trận ra trò sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







