Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 50: Em Gái Cướp Chồng, Tôi Về Quê Xuyên Khắp Dị Giới Chương 23

Cài Đặt

Chương 23

Tống Hữu Lương thấy vậy vội ngồi xổm xuống, vỗ nhẹ lên đầu thằng bé, ôn tồn giải thích:

"Dương Dương ngoan, mì trong nhà không còn nhiều, chỉ đủ cho cụ bà và cô Nhan của cháu nấu hai bát thôi. Nếu cháu thích ăn, đợi lần sau cụ ông lên trấn, chắc chắn sẽ mua thêm về cho cháu, được không nào?"

Lúc này, con trai cả của Tống Thanh Nguyên là Tống Minh Huy đứng bên cạnh, nghe cuộc đối thoại giữa ông nội và con trai mình, trên mặt thoáng hiện vẻ xấu hổ.

Anh ta gãi đầu, rồi cúi người bế thốc con trai lên, ôm vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành:

"Dương Dương à, mì của cụ bà đúng là không đủ chia cho mọi người, con phải thông cảm một chút. Hơn nữa, cô Nhan hiếm khi mới về một chuyến, cụ bà muốn nấu riêng cho cô một bữa. Con đi ăn cơm tập thể ở công xã với bố nhé? Trên đường đi bố cho con cưỡi ngựa, cõng con đi, chịu không?"

Tống Thư Nhan đứng bên cạnh, trong lòng nóng ran, mặt hơi đỏ lên.

Ông bà nội muốn nấu chỗ mì duy nhất còn lại trong nhà cho cô ăn, trong lòng cô vừa cảm động lại vừa áy náy.

Mọi người đều phải ra công xã ăn cơm tập thể, cô lại chạy sang nhà bà nội ăn chực, sớm biết thế này thì thà ở nhà dọn dẹp bếp núc rồi tự nấu mì ăn còn hơn.

Quà cáp biếu ông bà dịp lễ để mai mang sang cũng như nhau cả.

Giờ ngay cả đứa cháu nhỏ cũng mong ngóng được ăn mì, sao cô có thể yên tâm thoải mái tranh ăn với trẻ con được chứ?

Cô vội vàng nhét hết đồ mang theo vào lòng bà nội, ngượng ngùng nói:

"Bà nội, bà đừng lo cho con nữa, con về nhà của con ở đây nấu nướng một chút là được... Con đi trước nhé!"

Triệu Tố Nga nhanh tay lẹ mắt, nhét đồ cho ông chồng bên cạnh, rồi đưa tay giữ chặt lấy cổ tay Tống Thư Nhan, giọng điệu vừa kiên quyết lại vừa dịu dàng:

"Con bé ngốc này, đi cái gì mà đi? Mì trong nhà đủ cho ba người chúng ta ăn. Nhà con bỏ không lâu như vậy, không có người ở trông cũng chẳng ra sao.

Hai hôm nay con cứ ở phòng bên cạnh, sáng mai bà giúp con dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, tiện thể phơi chăn, giặt chiếu cho con. Đợi dọn xong xuôi rồi con hẵng về đó ở."

Từ mười năm trước, Tống Hữu Lương đã chia nhà rồi.

Ba gian phòng phía Đông chia cho con trai cả Tống Thanh Nguyên, ba gian phòng phía Tây thì chia cho con trai thứ ba Tống Thanh Hà.

Còn ba gian phòng ở sân chính, hai ông bà ở một gian, hai gian còn lại chia cho Tống Thanh Sơn và Tống Viễn Châu mỗi người một gian.

Một người có nhà trên thành phố, một người có nhà trong quân khu, cho nên họ chỉ được chia mỗi người một gian để tết nhất về có chỗ nghỉ chân.

Năm năm trước, Tống Thanh Sơn bỏ ra mấy trăm đồng mua lại căn nhà ngói gạch xanh của địa chủ, đến tết ông đưa cả nhà về ở nhà riêng, bình thường không có ai ở thì để trống.

Dưới sự kiên quyết không cho phép từ chối của bà nội, cuối cùng Tống Thư Nhan cũng quyết định ở lại một đêm.

Triệu Tố Nga dẫn Tống Thư Nhan và bạn nhỏ Tống Hải Dương vào trong nhà, bà đặt đường đỏ, hoa quả đóng hộp và bánh trung thu lên bàn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc