Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 50: Em Gái Cướp Chồng, Tôi Về Quê Xuyên Khắp Dị Giới Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Chu Mộ giật mình tỉnh giấc, đồng tử co rút lại, trong cơn hoảng loạn, anh ta đẩy mạnh người phụ nữ dưới thân ra.

Anh ta nhìn Tống Kiều Kiều chằm chằm, giọng nói run rẩy và kinh ngạc: "Cô... Cô là Tống Kiều Kiều? Không phải là vợ mới cưới của tôi, Tống Thư Nhan sao?"

Tống Kiều Kiều lại không hề hoảng hốt, cô ta thong thả chỉnh lại quần áo xộc xệch, khóe miệng cong lên một nụ cười đầy ma mị, giọng nũng nịu trách móc:

"Ôi, anh rể, thế này thì phải làm sao đây? Vừa rồi anh đã nhìn nhầm em thành chị ấy mà bắt nạt em, chuyện động phòng hoa chúc cũng đã xong rồi... Bây giờ, anh phải chịu trách nhiệm với em đến cùng đấy. May mà hai anh chị vẫn chưa đăng ký kết hôn, chỉ mới đính hôn tháng trước thôi."

"Tống Kiều Kiều!" Chu Mộ nghiến răng nghiến lợi, hai mắt đỏ ngầu: "Tôi tuyệt đối sẽ không cưới cô! Dẹp cái ý nghĩ đó đi! Người tôi yêu trước giờ chỉ có chị của cô thôi!"

Tống Kiều Kiều lại cười lạnh một tiếng, đột ngột nắm lấy tay Chu Mộ, ép mạnh lên ngực mình, ánh mắt sắc như dao: "Không cưới em? Anh xem, bên ngoài có bao nhiêu cặp mắt đang nhìn kìa, ai ai cũng biết chúng ta đã làm gì đó với nhau rồi. Hay anh muốn kéo em đi diễu phố để bị bêu rếu cùng nhau à?"

Cô ta tiến thêm một bước, giọng nói trầm thấp và lạnh lẽo: "Chị của em có lòng tự trọng cao ngút trời, chuyện của chúng ta thành ra thế này, anh nghĩ chị ấy còn cam tâm tình nguyện gả cho anh sao? Đừng có mơ nữa, Chu Mộ, kể từ giây phút anh chạm vào em, anh đã là chồng của em rồi."

Người đó vừa vào phòng đã khóa trái cửa, ôm chầm lấy anh ta, thì thầm gọi tên anh ta bên tai.

Mắt Chu Mộ lờ đờ, chỉ cảm thấy người trước mặt đẹp như tranh vẽ, giống hệt cô dâu mới của mình, liền lầm tưởng là Tống Thư Nhan, thế là dưới sự sai khiến của men rượu và dục vọng, anh ta đã cùng cô ta mây mưa.

Trở về hiện tại, Tống Kiều Kiều mặc lại quần áo, vẻ mặt lạnh nhạt bước xuống giường, đi đến cửa phòng.

Đúng lúc này, Tống Thư Nhan đi tới, vừa nhìn đã thấy chồng mới cưới của mình quần áo không chỉnh tề đứng trong phòng, còn người em gái song sinh có bảy phần giống mình đang vừa đi vừa cúi đầu vuốt lại tóc.

Trong phút chốc, lòng cô đau như cắt, lửa giận ngùn ngụt, cô giơ tay tát mạnh một cái vào mặt Tống Kiều Kiều, giọng nói run rẩy xen lẫn sự đau khổ:

"Tống Kiều Kiều! Mày còn mặt mũi nào nữa không? Từ nhỏ đến lớn, cái gì mày cũng giành với tao! Lúc nhỏ thì giành đồ ăn, giành quần áo, bây giờ ngay cả chồng tao mày cũng muốn cướp sao? Rốt cuộc mày muốn thế nào?"

Tống Kiều Kiều bất ngờ bị đánh, mặt bỏng rát, nhưng lập tức thay đổi thành bộ dạng đáng thương, ôm mặt lao vào lòng mẹ là Đường Lệ Bình, nức nở nói: "Mẹ, mẹ xem chị ấy hung dữ chưa kìa, chưa gì đã ra tay đánh con!

Nhưng chuyện này thật sự không phải lỗi của con, con có chủ động quyến rũ anh rể đâu... Cũng tại con và chị là chị em song sinh, nên quá giống nhau. Con không ngờ anh rể uống say, nhầm con là chị, rồi kéo vào phòng... Con biết làm sao bây giờ?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc