Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 50: Em Gái Cướp Chồng, Tôi Về Quê Xuyên Khắp Dị Giới Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

Tống Thanh Sơn đứng bên cạnh thở dài thườn thượt, vẻ mặt đầy lo âu khuyên nhủ: "Lệ Bình, bà đã ba mươi chín tuổi rồi, đâu còn trẻ trung gì nữa, mang thai lúc này rủi ro cao lắm.

Nhà mình đã có bốn đứa con, hai trai hai gái là đủ rồi. Hơn nữa, Vinh An năm nay đã hai mươi mốt tuổi, sắp sửa dựng vợ gả chồng đến nơi. Chuyện này mà đồn ra ngoài, ảnh hưởng đến hôn sự của con thì biết làm sao?"

Tống Thanh Sơn vẫn kiên quyết phản đối: "Lệ Bình, nhà mình chỉ có hai gian phòng, đẻ thêm nữa thì lấy chỗ đâu mà ở."

"Làm gì có chuyện không có chỗ ở, Kiều Kiều gả đi rồi, Thư Nhan có thể dọn ra khỏi phòng, nhường cho Vân Phi và Vinh An ở, còn nó ngủ phòng khách.

Đợi tôi sinh con xong, chúng ta kê thêm một cái giường nhỏ trong phòng là được.

Tới lúc Vinh An cưới vợ, Thư Nhan cũng gả đi rồi, Vân Phi sẽ ra ở phòng khách, phòng bên cạnh nhường cho vợ chồng Vinh An ở."

Trong lòng Tống Thư Nhan dâng lên một trận chua xót, mẹ vẫn luôn thiên vị như vậy, thiên vị Tống Kiều Kiều, thiên vị anh cả và em út, chỉ quên mất việc phải đối tốt với cô.

Bây giờ Tống Kiều Kiều sắp gả đi, mẹ cô lại bắt cô nhường phòng, dọn ra phòng khách không có gì che chắn để ở.

Cái giường ở phòng khách ngay cả tấm rèm che cũng không có, cô là một cô gái lớn chưa chồng, chẳng lẽ ngay cả quyền riêng tư cơ bản nhất cũng không xứng có sao?

Tống Vinh An thấy sắc mặt em gái lớn u ám, mày anh ta nhíu lại, cảm thấy bất bình, lập tức đứng ra nói:

"Mẹ, con và Vân Phi đều là con trai, ngủ phòng khách thì không sao, nhưng em gái là con gái, ở phòng khách thật sự không tiện.

Hơn nữa, con đang đi học, bình thường toàn ở ký túc xá, Vân Phi một mình ở phòng khách cũng rộng rãi.

Cho dù sau này tốt nghiệp, con tạm thời cũng không định kết hôn. Đợi công việc ổn định, để dành đủ tiền, đợi đơn vị phân nhà, rồi tính chuyện lập gia đình cũng không muộn."

Đường Lệ Bình lại không cho là đúng, giọng điệu ôn hòa nhưng mang theo vẻ kiên quyết không cho phép nghi ngờ: "Vinh An, con đã 21 tuổi rồi, học thêm một năm rưỡi nữa là tốt nghiệp đại học, tuổi không còn nhỏ nữa.

Đợi sang năm mẹ sinh em bé xong, con có thể bắt đầu đi xem mắt, tốt nghiệp đại học là kết hôn, cũng không tính là vội vàng.

Con yên tâm, lương của mẹ và bố con không thấp, sau này tiền sính lễ cưới vợ cho con, bố mẹ đều sẽ chuẩn bị đầy đủ, không để các con chịu thiệt thòi đâu."

Đường Lệ Bình thầm nghĩ, ngoài tiền lương tích cóp mấy năm nay, số vàng thỏi bố mẹ bà ta lén cho bà ta, tùy tiện mua một căn tứ hợp viện ba bốn dãy nhà cũng không thành vấn đề.

Bà ta định đợi cặp song sinh trong bụng đi học, rồi xem có cơ hội mua một căn tứ hợp viện không, đến lúc đó cả nhà họ dọn qua tứ hợp viện ở, còn căn nhà đơn vị cấp này thì cho thuê.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc